NHỮNG CUỘC PL CỦA ARSENE LUPIN - Trang 47

trốn

? Tại

sao

họ

không lợi dụng việc tôi làm để cứu

nguy

cho họ

? Chỉ

đơn

giản nói: một trăm triệu

trong

tủ

két

bị trộm lấy mất

!

- Họ

rối

trí

mà.

-

Phải họ

rối

trí... Nhưng đúng là...

-

Đúng

gì ?

-

Không,

không

gì..

Câu nói dở

dang ấy hàm ý

?

Rõ ràng anh không nói hết và cố ý

không nói. Tôi băn khoăn. Điều gì đó phải trầm trọng mới khiến một con
người như thế ngập ngừng.

Tôi vô tình hỏi:- Anh không gặp lại họ à

?

- Không.
-

Anh không có lúc nào thương hại hai vợ chồng không may ấy

?

- Tôi ư

? Anh giật mình bật ra.

Sự phản đối

ấy làm tôi ngạc nhiên,

có lẽ tôi đã đánh trúng nên nói

thêm:

- Tất nhiên, không có anh có thể

họ không bị nguy khốn.... hoặc ít

nhất cũng ra đi với những chiếc túi đầy.

- Anh muốn nói tôi phải hối

hận, đúng không

? Anh đấm mạnh xuống

bàn tôi.

-

Anh có thế gọi là hối

hận, hối

tiếc, một tình cảm nào đấy...

- Một tình cảm nào đấy với những người....
-

Với những người anh tước đi của họ cả một tài sản.

- Tài sản nào

?

-

Thì hai hay ba tập chứng khoán ấy...

-

Hai hay ba tập chứng khoán

! Tôi tước của

họ hai hay ba tập chứng

khoán, một phần tài sản thừa kế

?

Lỗi của tôi thế đấy

! Mẹ kiếp, anh bạn

thân mến, anh không đoán được đó là những chứng khoán giả mạo... Anh
nghe thấy không

?

-

Chứng khoán giả

?

Tôi sửng sốt nhìn anh: - Giả mạo bốn, năm triệu

ấy à

?

Anh tức tối kêu lên:
- Giả

!

Cực giả

! Giả tất.

Những bảo lãnh, chứng khoán, vốn Nhà

nước... chỉ là giấy

! Tôi không rút được một xu nào từ cả khối đó, thế mà

anh bảo tôi phải hối hận

! Đúng ra họ phải ăn năn, đã chơi tôi như với một

kẻ khờ

dại thô thiển; họ vặt tôi trong việc lừa gạt cuốỉ cùng của họ.

Anh nổi giận thật sự, tự ái, căm hận: