NHỮNG NGƯỜI ĐI XÂY MỘNG - Trang 541

- Tôi cũng đoán ông Hữu phải lớn tuổi hơn tôi nhiều lắm...

- Thụy An có ý chê tôi già chứ gì?

- Chắc ông không giận khi tôi nói ông già...?

Hữu cười nhẹ.

- Cái này thời tôi không giận. Tôi thích già... Ở bên Mỹ người già sướng
lắm. Tối ngày nhỏng nhỏng chơi đợi tới tháng lãnh tiền hưu...

- Ông tuy già mà tôi trông ông còn khỏe mạnh và đẹp lão...

Thụy An cười khẽ khi buột miệng khen Hữu đẹp lão.

- Cám ơn cô... Tôi đẹp lão nhưng Thụy An mới chính là người đẹp trẻ...

- Tôi mà đẹp gì... Ông Hữu ở bên Mỹ lâu rồi nên quen tính nịnh đầm của
họ phải không?

Hữu lắc đầu mấy lượt.

- Tôi thực tình đấy... Thụy An không ăn mặc sang trọng, không son phấn,
không hở hang khêu gợi; nhưng tôi lại cảm thấy cô đẹp vô cùng. Thụy An
đẹp ở chỗ có cái hồn, cái hồn non nước hay là cái hồn của những người
muôn năm cũ...