Nhiếp Vũ Thịnh lập tức nhớ đến lá đơn của Đàm Tĩnh, nếu mọi việc
thuận lợi thì có lẽ thứ Tư hoặc thứ Năm là mổ cho Tôn Bình. Anh đáp:
“Chắc cuối tuần không có việc gì.”
“Thế em sẽ nói với cô để cô chuẩn bị trước.”
Thứ Hai sau khi kết thúc tổng kiểm tra phòng bệnh, như thường lệ có
một cuộc họp hằng tuần. Chủ nhiệm Phương sẽ tận dụng thời gian này để
sắp xếp công việc, tiện thể nghe các loại báo cáo, điều chỉnh kế hoạch cả
tuần. Khi đến lượt Nhiếp Vũ Thịnh, ông hỏi: “Tôn Bình ở giường 39 đã xin
trợ cấp từ công ty CM, cậu định hôm nào mổ đây?”
Vì đây là lần đầu tiên nên phải cực kỳ cẩn trọng. Chủ nhiệm Phương
nói: “Thứ Năm này có ca mổ nối mạch máu tim của bộ trưởng, mổ hôm thứ
Ba đi.”
Nhiếp Vũ Thịnh sững người, Chủ nhiệm Phương lại nói tiếp: “Thời gian
hơi gấp, nhưng tình hình của đứa bé đó mổ càng sớm càng tốt, thông báo
cho mọi người làm tốt công tác chuẩn bị trước khi mổ đi, nhớ nói chuyện
với người nhà bệnh nhân thật kỹ càng, bắt buộc phải yêu cầu ký tên đồng ý
đấy.”
“Được ạ.”
“Còn nữa, phẫu thuật cho trẻ vị thành niên nhất định phải có người giám
hộ, tức bố mẹ của đứa trẻ đều phải đến ký vào giấy đồng ý mổ, đừng để xảy
ra chuyện như khoa Não
Năm ngoái khoa Não xảy ra một chuyện, một bệnh nhân vị thành niên
bị khối u trong não phải mổ. Mẹ của bệnh nhân đã ký giấy đồng ý, kết quả
sau phẫu thuật tình hình bệnh nhân không được tốt, bố bệnh nhân bèn đến
gây chuyện. Vốn dĩ bố mẹ bệnh nhân đã ly hôn, đứa con ở với mẹ, vì thế
giấy đồng ý chỉ có mẹ ký. Nhưng bố bệnh nhân lại là tên vô lại, kiên quyết
nói mình không biết, cũng không đồng ý, nói bệnh viện chưa được đồng ý
đã tự ý mổ cho con ông ta, đòi bồi thương tất cả tổn thất. Tuy về tình về lý