2
Frankie Paresky, hóa trang thành nữ hoàng Cleopatra, đứng tựa
vào quầy bar được dựng trong sân. Với mái tóc đen dài chấm vai và
đôi mắt đen, cô bạn thân nhất của Leila ở Sunrise Key trông như nữ
hoàng thật bước ra từ bảng đá khắc chữ tượng hình, hoặc du hành
vượt thời gian.
“Mừng cậu về nhà,” cô hét to với Leila qua tiếng nhạc ồn ã, với
nụ cười chưa kịp nở đã vụt tắ trên môi. “Ô kìa, có chuyện gì thế?”
“Vấn đề về gu chọn bạn của ông anh mình, thế đấy.” Leila vớ
lấy một ly rượu trên chiếc khay gần đó và uống một hơi dài. “Và đôi
giày plastic ngớ ngẩn này đang giết chân mình.”
“Cậu và Marsh lại tranh cãi nữa à?” Frankie hỏi. “Nhất định rồi.
Mình hỏi ngốc quá. Hai người được minh họa cho từ cãi vã trong từ
điển mới tái bản. Hai người khắc khẩu nhau ngay từ kì nghỉ đầu tiên
Marsh theo cha về đây.”
“Anh ta là kẻ hợm hĩnh khó ưa,” Leila hậm hực.
“Mình không biết,” Frankie hòa nhã nói bằng giọng miền Nam
nhẹ nhàng. “Bao giờ anh ta cũng lịch sự khi nói chuyện với mình.
Nhưng anh ta có chất thượng lưu Anh Quốc trong người, cậu biết
đấy, như thể mọi thứ dưới tầm anh ta. Song điều đó không biến anh
ta thành kẻ hợm hĩnh. Anh ta chỉ quá phòng thủ thôi. Mình dám
chắc anh ta không cố ý hành xử như vậy.”
“Phải, điều anh ta cố ý làm là chọc tức mình,” Leila nói. “Anh ta
khoái hành hạ mình lắm.”
“Mình luôn cho rằng anh ta có tình cảm gì đó với cậu. Mình thề
là đã từng trông thấy anh ta nhìn như muốn nuốt lấy cậu.”