NUÔI ĐỒ NHI ĐẾN TỰ NGƯỢC - Trang 222

Hai đại hán đánh mắt nhìn nhau, một lát sau, bọn họ đứng dậy đi đến

gần A Chiêu, vẻ mặt vô cùng bỉ ổi. “Cô nương, sao lại một thân một mình
ở đây thế này?”

Đại hán thứ nhất muốn chạm vào A Chiêu, không ngờ A Chiêu lại

trừng mắt nhìn hắn, lạnh nhạt nói: “Cút ngay!”

Hắn nói: “Uống rượu của ông thì phải hầu ông nói chuyện.”

A Chiêu nấc một cái: “Thật… thật không?”

Đại hán nói: “Đương nhiên.”

A Chiêu đưa tay cầm cổ tay đại hán, hơi dùng sức một chút, đại hát

phát ra tiếng kêu thảm thiết. Tên còn lại thấy A Chiêu nốc hết ba vò liệt tửu
mà còn có thể bẻ tay bạn mình, hắn không khỏi hoảng loạn.

A Chiêu lia mắt tới, sắc tâm của đại hán bay biến lên chín tầng trời, sợ

đến tè ra quần.

A Chiêu lạnh nhạt nói: “Cút.”

A Chiêu lại gọi tiểu nhị thêm vài vò liệt tửu, nàng lau cái trán đầy mồ

hôi, than thở: “Rượu này nóng thế nhỉ…” Nàng vặn mình, chỉ cảm thấy cả
người nóng ran, dưới bụng còn có cảm giác khác thường.