NUÔI ĐỒ NHI ĐẾN TỰ NGƯỢC - Trang 275

Phương Huyền nói nhỏ vài câu, thần sắc người áo xám không khỏi

ngưng đọng, hắn gật đầu.

“Thuộc hạ hiểu rồi.”

***

Sau khi trở về khách điếm, Vệ Cẩn đi theo A Chiêu và Ninh Tu vào

sương phòng. Vệ Cẩn ngồi trên ghế, Ninh Tu ngồi trên giường, ánh mắt hai
người chạm nhau rồi vất sang một bên.

A Chiêu rót chén trà đưa cho Vệ Cẩn.

“Sư phụ uống trà đi.” A Chiêu cười dịu dàng, hỏi: “Sư phụ cũng đến

tham gia luận kiếm đại hội sao?”

Vệ Cẩn nhìn chăm chú, âm thanh dịu dàng: “Không phải, A Chiêu, vi

sư đến là vì…”

Ninh Tu bỗng “ai ôi” một tiếng, A Chiêu vội vàng đứng dậy hỏi: “Tu

Nhi làm sao thế?”

Ninh Tu chỉ chỉ vết thương trên cánh tay nói: “Lúc nãy không thấy

đau mà chẳng hiểu sao vừa về đến nơi là bắt đầu đau rồi.” Ninh Tu liếc Vệ
Cẩn, lạnh nhạt nói: “kiếm của sư tổ thật là sắc.”

A Chiêu vội vàng đi lấy kim sang dược, ngồi xuống bên cạnh Ninh

Tu. Ninh Tu vén tay áo lên, A Chiêu cẩn thận bôi kim sang dwojc lên vết
thương, dáng vẻ cực kỳ chăm chú.

Vệ Cẩn đưa mắt nhìn Ninh Tu.

Ninh Tu híp mắt cười khẽ.