NUÔI ĐỒ NHI ĐẾN TỰ NGƯỢC - Trang 282

thì sẽ dẫn Tu Nhi về thỉnh tội với sư phụ, không ngờ lại gặp được sư phụ ở
đây.”

Vệ Cẩn nói: “Chuyện đã qua cũng không cần nhắc lại nữa.” Thấy vẻ

tự trách của A Chiêu, hắn cũng không đành lòng.

Ninh Tu nhìn Vệ Cẩn rồi lại nhìn A Chiêu. Hắn ngáp một cái, nói: “Sư

phụ, đêm đã khuya rồi.”

A Chiêu nhìn sắc trời bên ngoài, cười nói: “Quả thật đêm đã khuya.”

Ninh Tu đứng dậy chuẩn bị về phòng ngủ. Đi vài bước cậu vẫn thấy

Vệ Cẩn không nhúc nhích ngồi ở đó. Cậu dừng bước, hỏi: “Sư tổ không đi
nghỉ sao?”

A Chiêu nói: “Sư phụ hôm nay vừa đến, chắc hẳn không còn phòng

trống.”

Vệ Cẩn nói: “Vi sư cùng con ngủ một đêm.”

A Chiêu ngẩn ra, mặt Ninh Tu biến sắc.

“Vi sư ngủ đất, con ngủ giường.” Vệ Cẩn bình tĩnh nói: “Chẳng nhẽ A

Chiêu còn lạ với vi sư sao? Chẳng phải trước kia đã ngủ cùng vi sư chín
năm rồi sao?”

A Chiêu vừa định nói gì, Ninh Tu đã bước tới cạnh A Chiêu, ôm lấy

tay A Chiêu, “Sư tổ ngủ phòng của đồ tôn đi ạ, để sư tổ phải cùng sư phụ
chen chúc ở một chỗ, đồ tôn bất hiếu rồi.”

Ninh Tu nói với A Chiêu: “Sư phụ, Tu Nhi ngủ cùng người, dù sao

cũng không phải chưa từng ngủ cùng.”

Mặt Vệ Cẩn biến sắc.