NUÔI ĐỒ NHI ĐẾN TỰ NGƯỢC - Trang 301

Vệ Cẩn xen vào: “Tư chất của Tu Nhi không tệ, A Chiêu có từng nghĩ

tới việc đưa hắn tới phái Thiên Sơn?”

Hai mắt A Chiêu tỏa sáng: “Sư tổ sẽ đồng ý nhận Tu Nhi sao?”

Vệ Cẩn lại cười nói: “Tu Nhi là học trò của vi sư, vài vị sư phụ trong

phái tất nhiên sẽ đồng ý.”

Phái Thiên Sơn.

Đại trưởng lão đột nhiên rùng mình một cái. Hắn nói với nhị trưởng

lão: “Ta bấm tay tính toán, có họa sắp tới!”

Nhị trưởng lão miễn cưỡng xua đuổi bộ dạng say rượu.

“Họa gì?”

Đại trưởng lão thở dài: “Lâu rồi không có tin tức của Tử Khanh.”

Nghe thấy tên Vệ Cẩn, nhị trưởng lão vứt ngay bộ dạng uể oải, đau

lòng nói: “Tử Khanh xuống núi lại học cách trở nên hư hỏng, lần trước tới
đây còn cuỗm đi Uyên Ương tụ kiếm của ta! Chờ khi nào gặp nó, thế nào ta
cũng phải bắt nó bồi thường cho mình mười xe rượu ngon!”

Đại trưởng lão vuốt chòm râu trắng của mình, nói: “Ta bấm tay tính,

lần tới gặp Tử Khanh chỉ sợ có việc vui.”

Nhị trưởng lão cười giễu: “Ngươi lần nào xem bói mà chẳng là lừa

gạt, lại cứ nhiều người cho rằng người đoán đúng!”

Đại trưởng lão lại cười nói: “Trời xanh phù hộ, chuyện này đúng là

không có biện pháp!”

Nhị trưởng lão dường như nhớ tới cái gìrồi đột nhiên cười híp mắt nói:

“Thật ra cũng không tính là đoán được nhiều lần, chuyện của A Đàn ngươi

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.