NUÔI ĐỒ NHI ĐẾN TỰ NGƯỢC - Trang 332

“Sư phụ…”

Nàng ngước mắt lên, đôi mắt quyến rũ lại càng khiến cho lòng hắn vội

vàng, hắn khó chịu gọi tên nàng một tiếng. A Chiêu mị nhãn như tơ*, từ từ
cởi tiết khố của hắn ra.

*mị nhãn như tơ: đại khái là ánh mắt dịu dàng, mềm mại như tơ lụa.

A Chiêu cười thật phong tình vạn chủng*.

*phong tình vạn chủng: quyến rũ.

Sau đó…

Một tiếng rầm vang lên, Vệ Cẩn giật mình tỉnh dậy.

Hắn ngồi bật dậy, nhìn xung quanh, ngựa vẫn đây nhưng A Chiêu

đáng ra đang ngủ lại không thấy đâu. Vệ Cẩn hoảng hốt, chợt nhớ tới đêm
qua. Hắn còn định chờ trời sáng mới gọi A Chiêu dậy, không ngờ đến nửa
đêm A Chiêu đã tỉnh.

Nàng dụi đôi mắt còn ngái ngủ, nói: “Sư phụ, đến phiên A Chiêu canh

rồi, người ngủ đi.”

Vệ Cẩn im lặng nhìn A Chiêu một lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Giờ nghĩ lại, Vệ Cẩn lại thấy kì lạ thế nào. Hắn cố gắng nhớ lại vẻ mặt

lúc A Chiêu tỉnh giấc trước đây, cứ nghĩ đi nghĩ lại mà vẫn không rõ hôm
qua rốt cuộc A Chiêu có đang ngủ hay không.

Bên ngoài có mùi thịt bay tới.

Vệ Cẩn mặc kệ quần áo lộn xộn, bước vài bước ra ngoài, thấy A Chiêu

đang nướng rắn, lòng bỗng bình tĩnh lại.