OẲN TÀ RROẰN - Trang 22

- Vâng, bà nên nói thực thế là phải. À, ông nhà ta tên là gì? Ở đâu?

- Thưa, cậu cháu tên là Nguyễn Văn Tình, đã mất năm ngoái, sau khi

tôi có mang được vài tháng.

- Tội nghiệp! Thế ông mất, bà có mang được mấy tháng? Nguyệt

luống cuống nói chữa:

- À, thưa bà, cậu cháu mất năm nay ạ. Mới mất tháng Tư, mà tôi đã có

mang từ tháng Giêng.

- Bà cũng chỉ độ tối hôm nay thì trở dạ thôi. Bà cứ nằm nghỉ yên. Lần

trước bà ở cữ, trai hay gái?

- Thưa bà, cháu gái.

- Nay cháu biết làm gì rồi?

- Thưa bà, tôi sinh cháu được vài hôm thì bỏ cháu.

- Thế bà đẻ dễ hay khó?

- Thưa bà, dễ ạ!

- Được, vậy bà cứ nghỉ yên để lấy sức.

.. Ngày chủ nhật, sau khi Nguyệt đẻ, có mấy bọn người ở Hà Nội

sang, vào nhà thương thăm.

Bọn trước, hai công tử ăn mặc tây, đúng mốt quần thụng đỏ, áo cộc

xanh, ở trong gian Nguyệt nằm bước ra, bưng miệng, rúc rích nhìn nhau
cười, thì thào:

- Hú vía! Tao tưởng con Nguyệt nó chửa với tao, tao sợ quá!