OẲN TÀ RROẰN - Trang 98

Trống ngực tôi bắt đầu nổi. Cứu! Cứu cái gì! Ít ra cũng

là đám đánh nhau, không thì giết nhau. Tôi hỏi:

- Cái gì?

- Im! Phải theo tôi như cái máy. Tôi bảo gì phải nghe. Cấm hỏi.

Tôi run:

- Nhưng tôi sợ.

- Đồ hèn!

- Tôi cần anh cho tôi biết đi đâu?

- Một vụ ám sát bí mật. Tôi đi phố này rất có ý. Anh có trông thấy

người quần áo nâu ở trong nhà kia ra không?

- Không.

Bực mình, Trinh dẩy tôi một cái:

- Kia kìa, cái bóng đen đen đằng xa. Nó đấy.

Tôi gật, vì tôi thấy một người đang hấp tấp lẩn vào trong ánh sương

mù.

- Sao anh biết?

- Im!

- Anh đã thám ra thế?

Lại dẩy tôi cái nữa, Trinh gắt: