PHÁO ĐÀI SỐ - Trang 179

- Một đề nghị…

- Phải, hoặc là sẽ đưa ông về trụ sở cảnh sát ngay bây giờ…

Becker đột nhiên dừng lại, anh bẻ từng đốt ngón tay răng rắc.

- Hoặc là sao - Gã người Đức hỏi, mắt gã đầy vẻ sợ hãi.

- Hoặc là chúng ta sẽ làm một vụ trao đổi.

- Ông muốn trao đổi như thế nào - Gã đã từng được nghe vô khối chuyện
về lũ cảnh sát tham nhũng ở Tây Ban Nha.

- Ông đang có một thứ mà tôi cần - Becker nói.

- À vâng, tất nhiên rồi! - gã thở pháo, nở một nụ cười gượng gạo. Ngay lập
tức hắn với chiếc ví trên bàn ngủ.

- Thế ông muốn bao nhiêu?

Becker làm ra vẻ khinh bỉ:

- Ông định hối lộ người đang thi hành công vụ hả?

- Không! Tất nhiên là không rồi! Tôi cứ nghĩ là… - Gã béo nhanh chóng
cất ví đi - Tôi…tôi… - Gã trở lên lúng túng. Hắn ngồi xụp xuống góc
giường, vò hai bàn tay lo lắng. Chiếc giường như oằn xuống trước sức nặng
của gã.

- Tôi xin lỗi.

Becker chậm rãi rút ra một bông hồng từ chiếc bình hoa đặt ở giữa phòng,
anh đưa lên mũi ngửi thật thoải mái trước khi đột nhiên thả bông hoa rơi
xuống sàn nhà. Anh đột nhiên chuyển hướng.

- Ông có thể cho tôi biết gì về vụ án mạng?