566
無量壽經 - 漢字
&
越語
N
ẾU MUỐN PHẬT PHÁP HƯNG, DUY CHỈ CÓ TĂNG KHEN TĂNG!
c
ảm ơn người. Nếu ta trong sạch, thì những lời sỉ nhục ấy có dính líu gì đến ta đâu
mà ph
ải khổ tâm nghĩ đến?”. Hơn nữa, Nhẫn-nhục Ba-la-mật còn nhằm mục đích
rèn luy
ện tâm từ - bi - hỷ - xả. Chúng sanh hủy nhục hãm hại ta mà ta không oán
gi
ận, không trả thù là vì ta thương chúng sanh, ta xem tất cả chúng sanh là chính mình,
ta bao dung t
ất cả chúng sanh, ta không muốn cuộc đời là một đấu trường, là một bãi
chi
ến tranh, là một lò lửa của sân hận thiêu đốt tất cả.
Khi Ph
ật còn tại thế, một đệ tử của Phật là ông Purna xin Phật đi hoằng pháp
t
ại xứ Chronaparanta - một xứ có tiếng rất hung ác. Phật hỏi ông Purna: “Ông đã phát
nguy
ện đem Đạo-pháp của Ta đến truyền bá cho dân xứ ấy, nhưng nếu họ không
nghe, l
ại còn dùng lời hung ác mắng chửi ông, thì ông nghĩ sao?”. Ông đáp: “Bạch
Th
ế Tôn! Con nghĩ: Họ là người tốt, vì họ không dùng cây đánh đập con hay lấy đá
ném
con”. Phật hỏi tiếp: “Nếu họ lấy cây đánh ông hay dùng đá ném ông, thì ông
nghĩ sao?”. Ông đáp: “Bạch Thế Tôn! Con nghĩ: Họ vẫn còn lòng nhân từ, vì họ
không chém gi
ết hay đánh con đến chết”. Phật lại hỏi: “Nếu họ chém giết hoặc đánh
ch
ết ông thì ông nghĩ sao?”. Ông đáp: “Bạch Thế Tôn! Con nghĩ: Họ là ân nhân của
con, vì nh
ờ họ mà con thoát được thân đau khổ, bỏ được túi da hôi thối này, từ biệt
đời sống khốn nạn này”. Đức Phật khen: “Hay lắm! Ông Nhẫn-nhục được như vậy
thì m
ới có thể qua xứ ấy truyền Đạo được!”. Ông Purna qua xứ Chronaparanta truyền
Ph
ật pháp; không bao lâu, dân chúng xứ ấy đều quy hướng Phật-đà.
Ân sư Thích Tịnh Không giảng Kinh Vô Lượng Thọ có dạy:
۩ “Nhẫn-nhục Ba-la-mật là Nhẫn mà không được để trong tâm, Nhẫn được
r
ất tự tại! Nhẫn mà để trong tâm (chấp tướng) thì Nhẫn rất khổ sở!”
۩ “Nếu người vô cớ vu oan hãm hại ta mà ta Nhẫn-nhục được thì nghiệp
chướng của ta liền được tiêu trừ, nghiệp chướng đã tiêu trừ thì phước báo sẽ hiện
ti
ền. Họ là ân nhân của ta vì đã giúp ta tiêu trừ nghiệp chướng, nghiệp chướng
c
ủa ta đã chuyển qua cho họ, họ đã gánh chịu nghiệp chướng thay cho ta. Nếu ta
không th
ể Nhẫn-nhục, nổi tâm sân hận lên thì nghiệp chướng của ta không những
không được tiêu trừ mà còn tăng nặng thêm. Nếu họ giết chết ta mà ta vẫn Nhẫn-
nh
ục được thì ta đã tu được công đức vô cùng lớn, lập tức ta được sanh đến thế
gi
ới Cực Lạc. Họ là ân nhân của ta vì họ chịu đọa xuống địa ngục để đưa tiễn ta
v
ề cõi Cực Lạc làm Phật. Nếu ta không thể Nhẫn-nhục, nổi tâm sân hận thì ta lập
t
ức bị đọa địa ngục! Ta phải cảm cái ân đức này của họ, dùng công đức tu học của
mình h
ồi hướng cho họ để họ mau lìa khổ được vui!”.
۩ “Công phu Nhẫn-nhục cao bao nhiêu là phải xem ở tâm từ bi: công phu
Nh
ẫn-nhục càng cao thì tâm từ bi càng lớn!”