QUÁ KHỨ LÀ MIỀN ĐẤT LẠ - Trang 268

để điều khiển giao thông.

Thỉnh thoảng một tay đi ra và tay khác vào. Nhớ lại tôi nghĩ có lẽ họ

luân phiên nhau đều đặn vào đánh tôi. Hầu như tất cả đều mặc thường phục,
nhưng có cả người mặc quân phục. Một trong những tay mặc quân phục
đánh tôi bằng dây đeo súng, phần kim loại cứa vào tôi.

Bọn họ bảo muốn tốt thì liệu mà khai hết. Ý họ là tất cả các vụ hiếp

dâm trước, với tất cả các nạn nhân khác. Tôi muốn tốt thì khai ra, còn nếu
không khai họ sẽ đánh cho chết rồi ghi là tôi đã chống lại không chịu để bị
bắt. Một tay bảo sẽ nhét phễu vào mồm tôi rồi tống nước muối vào. Lúc ấy
thì chắc chắn là tôi sẽ thích nói ngay.

Tôi bật khóc, và ăn một cú đấm cực mạnh vào một bên đầu.

“Đồ bẩn thỉu,” những tiếng ấy vọng đến tai tôi qua màn sương mờ

nước mắt, máu và sợ hãi bao bọc xung quanh, ngay trước khi tôi ngất đi.

Tôi không nhớ những việc xảy ra sau khi tôi hồi tỉnh lại. Họ không

đánh tôi nữa, hoặc chỉ giáng thêm cho mấy cú bạt tai. Một trong những tay
đi kèm tôi trên xe bảo sẽ để mấy tên tội phạm khác trong tù lo cho tôi. Mấy
chỗ ấy không chuộng bọn tội phạm hiếp dâm đâu. Đúng lúc đó tôi chợt nghĩ
đến bố mẹ, đến chị tôi. Tôi tự hỏi họ sẽ cảm thấy như thế nào nếu biết tôi
phải vào tù và cái suy nghĩ ấy khiến tôi buồn không dứt.

Tôi tin là mấy tay cảnh sát đang chính thức hóa chuyện bắt giữ tôi;

viết biên bản, và tóm lại là tất cả những thứ giấy tờ người ta vẫn làm trong
những trường hợp thế này. Tôi đã nhắc đi nhắc lại giữa những cú đấm là tôi
không biết gì về những vụ hiếp dâm kia. Thậm chí họ còn chẳng thèm hỏi
tôi chuyện gì đã xảy ra tối nay. Họ đã bắt quả tang tôi tại trận. Không cần
phải có lời thú tội nữa.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.