Quốc gia khởi nghiệp Ebook.vn
hợp các học viện giáo dục quy mô lớn. Thung lũng Silicon đã có một khởi đầu tiếng tăm vào
năm 1939 khi William Hewlett và David Packard, hai sinh viên kỹ thuật mới tốt nghiệp của
đại học Stanford, lấy số vốn 538 USD của họ và lập nên Hewlett-Packard. Cố vấn của họ là
một cựu giáo sư Stanford, và họ mở cửa hiệu trong một gara gần Palo Alto.
Theo báo cáo của một ủy ban tập hợp các trí thức Ả-rập được Liên Hợp Quốc ủng hộ, các tổ
chức văn hoá và xã hội ở thế giới này đềuém phát triển. Báo cáo Phát Triển Con người Ả-rập
của Liên Hợp Quốc, trình bày nghiên cứu của tổ chức này từ năm 2002 đến 2005, cho thấy
số sách được dịch hàng năm sang tiếng Ả-rập ở toàn bộ các quốc gia Ả-rập gộp lại chỉ bằng
1/5 số sách được dịch sang tiếng Hy Lạp ở Hy Lạp. Số bằng sáng chế được đăng ký từ năm
1980 đến 2000 ở Ả-rập Xê-út là 171; Ai Cập là 77; Kuwait là 52; UAE là 32; Syria là 20;
Jordan là 15 - so với con số 7.652 ở Israel. Thế giới Ả-rập có tỉ lệ mù chữ cao nhất toàn cầu
và là một trong những khu vực có số lượng các nhà khoa học nghiên cứu đang hoạt động
thấp nhất tính theo số bài báo được trích dẫn thường xuyên. Năm 2003, Trung Quốc đưa ra
danh sách 500 trường đại học tốt nhất thế giới; họ không đề cập đến bất cứ trường nào
trong hơn 200 trường đại học ở thế giới Ả-rập
[170]
.
Nhận ra tầm quan trọng của các trường đại học cho chương trình nghiên cứu và phát triển,
rất cần thiết cho việc cấp bằng sáng chế và sáng tạo, Ả-rập Xê-út mở trường Đại học Khoa
học và Công nghệ King Abdullah, nhằm tạo ra ngôi nhà nghiên cứu cho 20 nghìn giảng viên,
nhân viên và sinh viên. Đó sẽ là đại học đầu tiên ở Ả-rập Xê-út có nam sinh và nữ sinh học
chung một lớp. Qatar và UAE đã thiết lập quan hệ đối tác với những tổ chức học thuật mang
tính biểu tượng ở phương Tây. Education City ở Qatar cũng là học xá vệ tinh của trường Đại
học Y khoa Weill Cornell, hay chương trình khoa học máy tính và quản trị kinh doanh của
đại học Carnegie Mellon, chương trình quan hệ quốc tế của đại hc Georgetown, và chương
trình báo chí của đại học Northwestern. Abu Dhabi - một trong bảy tiểu quốc ở UAE - đã
thiết lập một học xá vệ tinh cho đại học New York. Ý tưởng ở đây là nếu các quốc gia Ả-rập
có thể thu hút những nhà nghiên cứu sáng tạo nhất từ khắp thế giới, điều này sẽ giúp kích
thích nền văn hoá sáng tạo trong khu vực.
Song các học viện này không tạo được nhiều tiến bộ. Họ không thể tuyển dụng được số
lượng ổn định các tài năng học thuật ở nước ngoài về để đặt nền móng và tạo sự gắn bó dài
lâu với thế giới Ả-rập. Chris Davidson cho chúng tôi biết: “Nó chỉ đưa các thương hiệu giáo
dục đến vùng Vịnh hơn là nhập cư và đồng hoá các bộ não.” “Các đại học này tập trung vào
việc tạo dựng danh tiếng quốc gia, chứ không phải cải cách thật sự.”
[171]
Trường hợp của Israel thì khác. Các trường đại học ưu tú được thành lập trước khi một nhà
nước ra đời. Giáo sư Chaim Weizmann, nhà hoá học nổi tiếng thế giới đã thúc đẩy ngành
công nghệ sinh học nhờ phát minh ra một phương pháp mới để sản xuất acetone, đã nhận
xét điều kỳ quặc này tại lễ khánh thành Đại học Hebrew ở Jerusalem ngày 24 tháng 7 năm
1918: “Điều này thoạt nghe có vẻ nghịch lý tại một mảnh đất với dân số quá thưa thớt, một
mảnh đất mà mọi thứ vẫn còn dang dở, mảnh đất phải vật lộn cho những thứ đơn giản như
máy cày, đường xá và bến cảng, chúng ta nên bắt đầu bằng cách tạo ra một trung tâm của sự
phát triển tinh thần và trí tuệ.”
[172]