RANH GIỚI - Trang 1109

- Vậy là thất hứa lần một nhé! - Tôi véo nhẹ lên má nàng. Chợt cảm

nhận những dòng nước mắt đang lăn dài.

- Sao nào, đừng khóc nữa. Có gì nói anh nghe! - Tôi sốt sắng.

- Anh ơi....

- Anh đang nghe đây.

- Em sắp phải đến một nơi rất xa. Hoặc là chúng ta sẽ vĩnh viễn không

thể đi chung một con đường được nữa! - Giọng nàng hơi nghẹn.

- Gì chứ? Anh không hiểu? - Tôi xây xẩm mặt mày khi nghe nàng nói

vậy.

- Mẹ em đang ép em sang Hà Lan với dì, và một lựa chọn nữa nếu muốn

ở lại, là phải đính hôn với anh Huy. Giờ em không biết phải làm sao nữa?

- Em nói thật chứ? - Tôi gần như nhảy dựng lên.

- Nhưng em còn đang đi học cơ mà, cái gì mà đính hôn chứ?

- Mẹ bảo đính hôn trước rồi ra trường thì cưới nếu lựa chọn phương án

hai! - Nàng tiếp tục nức nở.

Có vẻ như mẹ nàng đang muốn dồn nàng vào sự sắp đặt này.

- Lựa chọn nào thì cũng phải xa anh! Lựa chọn nào thì cũng phải xa

anh... sao lại thế, sao lại thế...? - Trong nghẹn ngào, nàng liên tiếp lặp lại
những câu hỏi.

Tôi vội đưa tay bịt miệng nàng.

- Đừng nói nữa! Em đã trả lời chưa?