RANH GIỚI - Trang 111

trên vai , hoà vào cuộc sống tìm kế sinh nhai , nhưng trong mắt họ luôn ánh
lên niềm vui chất phác và hồn nhiên . Điều mà tôi không thể thấy được ở
những người ăn mặc bóng bẩy , bước xuống từ những chiếc xe con , vào
những nơi sang trọng ...

_Anh ơi ! -Một giọng nói nhỏ nhẹ cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi . Tôi

quay sang , một cô bé khá là dễ thương , đặc biệt với đôi mắt tròn đen láy
...khiến tôi nhớ đến một người ...

_Gì vậy bạn ?

_Anh cho em hỏi từ đây ra ĐH Kinh Tế Quốc Dân đi xe nào cho tiện ạ ?

_Bạn học ở đó à !

_Vâng !-Cô bé khẽ gật .

_Mình cũng ít tuổi thôi , có lẽ bạn bằng hoặc hơn tuổi mình , chúng ta

cứ xưng hô là bạn đi !-Tôi cười cười .

_Vâng ..anh ! À không , thế bạn có biết không , chỉ mình với !?

_Từ đây ra đó bạn bắt xe 26 đi .- 4 ngày rong ruổi tìm nhà khiến kinh

nghiệm đi xe Bus của tôi tăng lên rất nhiều , nhìn cô bé mà tôi nhớ lại tôi
cách đây 4 ngày cũng bỡ ngỡ như vậy .

_Uhm , mình cảm ơn nha !-Cô bé nhìn tôi cười , nụ cười rạng rỡ và hồn

nhiên , như người ấy ... Niềm cảm xúc nhớ thương cồn cào và da diết vẫn le
lói trong tôi lại bùng lên , tôi ngơ ngẩn ngắm nhìn . Thấy ánh mắt kỳ lạ của
tôi , cô bé thoáng đỏ mặt và bối rối .

_Kìa là xe 26 phải không bạn ?-Tiếng cô bé vang lên khiến tôi sực tỉnh .

_À ..uhm ! -Đến lượt tôi bối rối .