RANH GIỚI - Trang 138

lạnh lùng dửng dưng như kể về người khác . Bỗng nhiên chị nhón chân hôn
nhẹ lên má tôi :

_Hãy đi tìm công chúa mít ướt của em , và hãy làm cho cô bé đó hạnh

phúc em nhé !-Chị nhìn tôi mỉm cười ..

Bỗng một chiếc xe khách đỗ xịch lại , giọng anh lơ xe oang oang :

_Nào ! Phúc Yên - Việt Trì -Phú Thọ lên xe nào !!

Chị nhìn tôi gật đầu :

_Về nhà đi em ...!

Rồi chị quay người bước đi , lén lau những giọt nước mắt đang tuôn rơi ,

gã lơ xe lôi tôi xềnh xệch , tôi cố nói với theo :

_Chị ! Hãy hứa với em , hãy sống thật tốt nhé ...em tin ở chị !

Chị vẫn lầm lũi bước đi ,đôi vai gầy khẽ rung ...

Rồi tôi nhảy lên xe , lòng vẫn tràn ngập xúc động và lưu luyến . Người

phụ nữ ấy đã dạy cho tôi quá nhiều điều ,những bài học quý giá mà tôi sẽ
mang theo trong hành trang bước vào đời , chẳng biết sau này liệu có còn
gặp lại nhau nữa không , thôi tuỳ duyên vậy . Dù thế nào cũng mong chị ấy
sẽ sông tốt hơn ...bỗng trong xe có tiếng xôn xao cắt ngang những suy nghĩ
của tôi :

_Tai nạn kìa !

_Ừ , đông quá , chắc tai nạn thật rồi .

_Giấy ở đâu bay lả tả thế nhỉ ?