RANH GIỚI - Trang 153

_Có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng mình trở lại nơi đây đại ca nhỉ ?

_Uhm ! Có lẽ vậy - Hướng đôi mắt lưu luyến về phía chỗ ngồi của tôi

rồi lại nhìn sang chỗ ngồi cũ của nàng , những nơi đầy ắp kỷ niệm thân
thương khiến tôi bồi hồi xúc động , sau này khi đã bước chân vào cuộc đời
...liệu có lúc nào mình quay trở lại ...thấy sống mũi cay cay , tôi liền quay đi
:

_Về thôi mày !

_Vâng ! À mà đại ca chờ em chút !-Nói đoạn nó rút con dao bấm ra

chạy lại chỗ ngồi cũ của nó :

_Đại ..ca ...Hoàng ...Sơn ....đã ..từng ...ngồi đây !

Nó vừa lẩm nhẩm đọc vừa lấy dao khắc từng chữ lên trên mặt bàn .

Đến là nản với cái thằng này , đúng thật là "non sông dễ đổi , bản tính

khó dời" ...Vừa nghĩ bụng tôi vừa bước ra ngoài lan can , nhìn xuống sân
trường vắng tanh .

"Tự nhiên ra lan can đứng như người mất hồn , đang ngắm cô nào vậy ?"

-Một giọng nói lảnh lót quen thuộc và tiếng cười khúc khích vang lên khiến
tôi giật mình quay lại , chẳng có ai cả ??

_Đại ca , về thôi - Thằng Sơn đi ra , có vẻ nó đang rất hài lòng và hý

hửng với tác phẩm của mình , tôi bần thần bước theo nó , trong lòng vẫn
đang miên man những hình ảnh ký ức ngày nào ...

2 thằng lững thững đi giữa sân trường , một vài cơn gió chiều thổi nhè

nhẹ xào xạc lá khô . Bỗng thằng Sơn quay sang tôi :

_Đại ca !

_Gì mày ?