RANH GIỚI - Trang 59

nên một khung cảnh rực rỡ ...tôi đã kỳ công chuẩn bị tác phẩm này mất 2
tuần ...nhìn khuôn mặt rạng ngời của nàng tôi cảm thấy công sức mình bỏ ra
đã được đền đáp xứng đáng . Rồi nhẹ nhàng tôi cầm tay nàng , 2 chúng tôi
bước đi trong con đường sáng ngời ...bước vào giữa hình trái tim , tôi và
nàng cùng nhìn ra hồ đang lấp lánh 17 đoá hoa đăng muôn màu , nàng tựa
lưng vào tôi , say xưa ngắm nhìn , đôi mắt rạng ngời hạnh phúc , khẽ vòng
tay ôm lấy nàng tôi thì thào hát :"Người yêu ơi , dù mai này cách xa . Mãi
mãi diệu kỳ , là tình yêu chúng ta . Và ta biết một điều thật giản dị . Càng
xa em ta càng thấy yêu em ..." . Nàng nhìn tôi đôi mắt ngấn lệ :

_Hiếu ...chắc Hiếu đã phải vất vả lắm ...nhưng ...vì điều gì , vì điều gì

...Hiếu ?

Tôi hôn nhẹ lên tóc nàng thì thầm :

_Vì đúng ngày này cách đây 17 năm , một thiên thần đã xuống trần gian

...

Nàng xoay người lại tròn mắt nhìn tôi :

_Thiên thần ...??

Tôi lại ôm nàng , bồi hồi xúc động :

_Phải , thiên thần ấy giờ đang đứng trước mặt Hiếu , đang ở trong vòng

tay Hiếu ...

Nàng lặng người ,tôi vuốt nhẹ lên mái tóc nhung huyền , mùi xạ hương

thoang thoảng khiến tôi đắm chìm trong niềm hạnh phúc vô biên :

_Thiên thần ấy đã đem lại niềm vui cho rất nhiều người , trong đó có

Hiếu ...