Nhưng chẳng dám hỏi ai cả, cũng không dám nhắn tin cho anh nữa,
cũng may lúc cái Yến nó xuống lấy hộp để đồ có nói chuyện với anh Hòa,
biết anh ngủ nhà bạn nên Mai mới yên tâm được.
Định không nói gì với anh, sợ anh lại suy nghĩ, nhưng lòng cứ không
yên...
Cả đêm Mai cứ ngồi ngắm bông sen này ...lúc ngủ cũng nâng niu ôm
vào lòng... đối với Mai nó là món quà quan trọng nhất ...
Anh đừng cười Mai nhé !
Bởi Mai biết đến sáng là sẽ phải trả nó lại cho anh rồi ...vì cuộc đời có
những thứ khiến cho trái tim mình thấy ấm áp vô hạn, nhưng càng giữ lại
càng vương thêm những nỗi nhớ và tổn thương ...
Một lời yêu khao khát nói, nhưng thật khó để thốt lên thành lời, nên
đành phải cất vào một chiếc hộp có tên là "Hồi ức" vậy thôi !
Anh hãy sống thật hạnh phúc nhé ...bên người ấy !
Tạm biệt anh !"
Tôi thừ người ra ...với tay cầm bông sen lên. Bỗng một cánh hoa tách ra
rơi nhẹ xuống sàn nhà. Một cảm giác hụt hẫng mênh mông lại ùa tới cuộn
sóng trong lòng ...
_"Mai ...em ..." -Tôi khẽ lẩm nhẩm, nhưng chẳng thể nói được thêm gì
nữa cả, trong đầu chỉ có thể định nghĩa được đến vậy mà thôi, hoặc muốn
nghĩ thêm nhưng có một cái gì đó ngăn cản không cho nhưng xúc cảm khác
bộc phát.
_Ăn sáng chưa bạn ?