RANH GIỚI - Trang 832

_Bác phải ăn hết thì...con trai bác mới vui !! - Sự bối rối hiện lên trên

khuôn mặt nàng dễ thương không thể tả.

_Con bác vui , vậy cháu có vui không ? -Mẹ tôi cũng bắt mạch và đùa

luôn.

_Con bác vui... thì cháu...cháu cũng vui... ! -Nàng không dám nhìn vào

mắt mẹ, hơi lí nhí trong cổ họng câu trả lời.

_Thôi mẹ bớt nói và ăn nhanh đi cho nóng, để nguội ngắt không ngon

đâu ! -Tôi liên ra tay giải cứu nàng.

Mẹ liếc xéo tôi một cái, rồi lại chuyển sang nàng bằng ánh mắt âu yếm.

Ngoan ngoãn để nàng bón cháo.

_Rengggg ...Reenggg... !!

Bỗng chuông điện thoại của tôi reo. Tôi vội cầm máy lên xem, là Sơn

gọi.

_A lô ! - Tôi bấm nghe.

_Tình hình bác sao rồi đại ca ?

_Ừ, mẹ tao ổn rồi, chúng mày xong chưa ?

_Xong rồi, công an về hết rồi. Sếp cũng ở đó cùng đại ca à ? Bác có nói

gì không ?

_Không, Ngọc đang cho mẹ ăn cháo...

_Ái chà ! Được đấy, tập chăm mẹ chồng đi còn gì nữa, nó cười ha hả.

_Không đùa nữa, chúng mày có vào đây không ?-Tôi vừa nói vừa bước

vội ra ngoài, sợ nàng và mẹ nghe thấy.