RANH GIỚI - Trang 906

-Có mua được gì không ? -Tôi vội nói lảng.

_Chợ ở đây chẳng có gì ăn hết, có chút bánh và hoa quả thôi - Nàng thở

dài .

_Ôi vẽ chuyện quá, anh đã bảo là không đói rùi mà - Tôi vừa nói vừa

nhìn túi bánh nuốt nước bọt ừng ực.

_Xấu quá ! Chẳng nói thật lòng mình bao giờ - Nàng đưa tay véo nhẹ

lên má tôi.

_Thật không ? - Tôi giữ bàn tay lại, áp vào má nhìn nàng trìu mến.

-Ủa, còn túi nào nữa mà nhiều thế này !?

-Thì mấy thứ linh tinh với cả quần áo, đồ lót... của anh và em ! - Nói đến

từ cuối nàng đỏ bừng mặt quay đi.

-Ơ ! Làm sao em biết size của anh ? - Tôi nheo mắt cười.

-Hỏi nhiều ! - Nàng gắt.

_Ngày xưa bà mà cho tôi cầm tay, thì lão chồng bà có mà ăn cám - Bác

xe ôm nhìn hai chúng tôi rồi liếc bà bán nước bỡn cợt .

_Mẹ ! Sắp lên chức cụ đến nơi còn nói chuyện ngày xưa ! - Bà bán nước

cong cớn .

_Chẳng phải à, hồi ấy õng a õng ẹo, chê nhà tôi ít trâu ít ruộng, theo cái

lão khèo khọt được mươi năm thì lão ngỏm củ tỏi.

_Chứ không phải hồi ấy lão mê tít cái mông cong tớn của con vợ lão rồi

bỏ con này hả !! - Bà bán nước đập bàn cái rầm .