RANH GIỚI - Trang 923

Đi lòng vòng một lúc mới bắt gặp một quán phở mở đêm. Chúng tôi

bước vào. Tôi gọi liền ba bát.

- Chúng ta có hai người mà!? - Nàng ngạc nhiên.

- Giờ thì là ba rồi!

- Là sao?

- Em phải ăn thêm cho một người nữa! - Tôi tinh nghịch nháy mắt.

- Không đùa kiểu đó đâu nha! - Nàng đỏ bừng mặt.

- Anh nói thật mà.

- Không! Giờ chưa phải lúc bàn tính đến chuyện đó.

- Nhưng nhỡ đâu ý...

- Em không biết, anh làm sao thì làm! - Nàng lắc đầu nguầy nguậy.

-Hihi. Làm gì mà nghiêm trọng thế? Anh gọi thêm một cho anh, chứ ăn

vậy sao đủ? - Tôi lè lưỡi.

-Nhưng... anh nhắc đến em mới nghĩ ra. Em... - Nàng cúi gằm mặt

xuống, vẻ lo lắng hiện rõ.

- Đã bảo không phải lo rồi mà. - Tôi xua tay.

-Mời anh chị ạ! - Cậu phục bưng ra ba bát phở nghi ngút khói đặt xuống.

- Chúng ta ăn thôi. - Tôi lấy đũa và thìa lau cho nàng rồi cầm đũa vục

đầu vào ăn ngấu nghiến.

-Sao thế? - Thấy nàng cứ cầm đũa gẩy gẩy bát phở, khuôn mặt đăm

chiêu, tôi thấy hơi hối hận vì lỡ đùa thái quá để nàng lo lắng.