RANH GIỚI - Trang 971

Đưa Sơn về nhà nó xong tôi mới quay lại nhà mình. Khung cảnh ở nhà

cũng đã vương vấn hình ảnh nàng mấy ngày lưu lại đây chăm sóc mẹ.
Khiến tôi cứ đứng ngẩn ngơ một lúc.

- Hiếu về rồi à cháu? - Thấy tôi lách cách mở cổng, dì Thúy bước ra

mừng rỡ.

- Vâng! Mẹ cháu đâu dì? - Tôi vừa gạt chân chống xe vừa hỏi.

- Mẹ cháu đang nằm xem tivi. Lên nhà nghỉ một lát, dì nấu cơm xong

bây giờ đây!

- Vâng ạ!

Tôi bước vào. Mẹ đang tựa vào ghế sofa. Thấy tôi mẹ gượng dậy.

- Ấy mẹ cứ nằm đi! - Tôi vội chạy lại đỡ.

- Thôi, để mẹ ngồi, nằm nhiều oải hết cả người.

Tôi ngồi xuống cạnh mẹ, lúi húi xoa bóp chân tay cho mẹ.

- Sao trông sắc mặt con không được tốt, mà má sao trầy xước thế này? -

Mẹ nâng mặt tôi lên lo lắng nhìn.

- Dạ! Con bị... trượt cầu thang! - Tôi bối rối nói lấp liếm rồi lại cúi gằm

mặt xuống.

- Đi đứng cái kiểu gì thế ?

- Ôi, có chút xíu thôi mà mẹ, không vấn đề gì đâu! - Tôi gãi đầu cười.

- Đợi đến lúc anh ra vấn đề thì tôi mới phải gàn sao ? - Mẹ dứ ngón chỏ

vào trán tôi.

- Từ giờ con sẽ cẩn thận hơn mà! - Tôi lại lúi húi bóp chân cho mẹ tiếp.