SƯ TỬ TUYẾT BỜM XANH - Trang 31

nghĩ ngơị gì thì ý tưởng lại càng hỗn loạn. Cứ thế kéo dài, ngày nọ ông
nghe nhắc đến đức Phật Cồ-đàm, một vị đạo sư của trời và người, một vị đã
đạt mức thiền định cao nhất đang ở gần đó. Ông liền lên đường đi gặp Phật
Cồ-đàm xin giúp đỡ.
‘Chắc hẳn ngươi còn nhớ, lúc còn trẻ, ngươi là một nghệ sỹ chơi đàn Sitar,
ngươi lên đàn như thế nào?”- Phật hỏi ngay vì ngài biết rõ quá khứ của
người tới trước mặt ngài.
“Ồ, tất nhiên rồi’, Srona bối rối trước cái nhìn của Phật.
Phật mỉm cười nói tiếp: "Đàn muốn hay thì dây phải thật căng hay thật
chùng?”
“Không quá căng mà cũng không quá chùng, bạch Thế tôn”, Srona trả lời.
“Sức căng cần thiết nằm đâu ở giữa hai thái cực. Thì cũng như thế, ngươi
nên thực hành thiền định”, Phật nói tiếp, “Nằm chính giữa, một bên là sự
chú tâm, bên kia là sự thư giãn, đó là bí quyết của trạng thái thiền định tỉnh
giác, trong đó người vượt qua hoạt động của tư tưởng và rơi vào trạng thái
của tâm thức uyên nguyên. Đừng quan tâm gì đến có kết quả hay không kết
quả. Cứ tu tập, tu tập và tu tập rồi một ngày nào đó, ngươi sẽ tự tìm thấy cái
ở giữa là chỗ nào cho ngươi”.
Lúc nữ thành Tây Tạng Machig Labdrong(14) nghe câu chuyện này bà đọc
bài kệ:

“Hãy để mình rơi trong dạng tự nhiên
Của là-như-thế;
Có ích gì khi thắt núi hư không?

Trước hết tập thư giãn với sự tỉnh giác,
Sau đó cũng bỏ luôn sự chú tâm
Và cuối cùng bạn không bám giữ bất cứ điều gì.

Hãy để mọi sự xảy ra
Thế nào cũng được,
Và hãy yên nghỉ trong dạng
Mà bạn vốn xưa nay đã nằm trong nó."

22. Về sự tái sinh

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.