207
cái tâm ổn định và vững vàng sẽ không còn sợ hãi, ân
hận, và hoang mang về những hành động và lời nói của
mình. Đây là Định.
Sự hợp nhất ổn định này của tâm hình thành một
nguồn năng lượng phụ trợ và mãnh liệt trong sự tu
hành của chúng ta, dẫn đến sự quán chiếu sâu xa hơn
về những hình sắc, âm thanh, hương vị, v.v... mà chúng
ta kinh nghiệm. Một khi tâm đã an định và có chánh
niệm vững vàng, chúng ta có thể khởi sự nhìn vào thực
tại của thân thể, cảm giác, tư tưởng, tâm thức, hình
sắc, âm thanh, mùi vị, xúc chạm của thân thể và các đối
tượng của tâm. Khi chúng liên tục phát sinh, chúng ta
liên tục khảo sát chúng với một quyết tâm kiên định để
không đánh mất sự chánh niệm của mình. Và rồi chúng
ta sẽ biết những thứ này đích thật là gì. Chúng sinh
khởi thuận theo bản chất tự nhiên của chúng. Khi sự
hiểu biết của chúng ta tăng trưởng, trí tuệ phát sinh.
Một khi có sự hiểu biết rõ ràng về bản chất của sự việc,
những quan niệm cũ của chúng ta bị nhổ tận gốc và
kiến thức về giáo lý của chúng ta trở thành trí tuệ. Đó
là cách mà Đức Hạnh, Thiền Định và Trí Tuệ hợp nhất
và hoạt động như một thể.
Khi Trí Tuệ tăng trưởng, Thiền Định trở nên vững
vàng hơn. Thiền Định càng vững vàng, Đức Hạnh càng
trở nên hoàn thiện. Khi Đức Hạnh đã hoàn thiện, nó bồi
dưỡng Định Lực, và Định Lực mạnh mẽ này dẫn tới sự
chín muồi của Trí Tuệ. Cả ba khía cạnh tu hành này
quyện lẫn vào nhau. Hợp nhất chúng hình thành Bát
Chánh Đạo, con đường giác ngộ. Một khi Giới, Định,
Tuệ đi đến tột đỉnh, Đạo này có khả năng trừ tiệt
những thứ ô nhiễm và làm thanh tịnh tâm. Khi tham,