- À phải.
- Thế chẳng phải nó là ai.
- Cậu nói rõ là đứa nào?
Ông chủ nhìn vợ, vui vẻ thì thầm:
- Con vú em có tính gian giảo, xưa nay tôi vẫn để ý.
Bà chủ cau đôi lông mi, đáp:
- Nhưng sao lại con vú em, cậu thử nghĩ kỹ xem?
- Ban nãy tôi thấy mặt nó xám hẳn đi, đôi mắt nó lấm la lấm lét. Thì
nó kia, mợ thử nhìn kỹ nó mà xem.
Bà chủ nhìn theo chồng, rồi nói:
- Nó có vẻ sợ hãi thật.
- Thì chẳng nó còn ai vào đây nữa. Chỉ có nó ngủ trên này, thì mới biết
tôi để quên tiền mà lấy chứ. Ban nãy tôi cho đầy tớ đi tìm, là tôi muốn làm
cho phải phép, cho công bình, chứ tôi thừa biết rằng chính nó rồi. Bởi nó
biết mình biết, nên nó sợ.
Bà chủ tức giận:
- À, ra quân này gớm thật!
Rồi nghĩ ngợi một lúc, bà bảo:
- Này, cậu ạ, đêm qua, nhà Đĩ Nuôi cũng ngủ trên này nữa.
Ông chủ lắc đầu: