Đó là lối thoát duy nhất có thể. Phương Mộc vừa thở hổn hển vừa
chạy, vừa thầm cầu nguyện cánh cửa sắt đã bị anh phá khóa bằng thanh
móc sắt ấy vẫn chưa bị phát hiện.
Khói lửa trong tòa nhà mỗi lúc một dày hơn, Phương Mộc dần cảm
thấy khó thở, cổ họng như bị một bó rơm to chặn lại. Cảm giác thi thể
Đinh Thụ Thành nặng đến cả tấn, nước dịch chảy ra từ những vết thương
trên xác chết chảy vào cổ Phương Mộc, kết thành một lớp khô cứng dưới
sức nóng của lửa. Không còn nhìn rõ lối đi trước mặt, khói mù mịt khiến
Phương Mộc không mở nổi mắt ra, chỉ còn cách lần mò men theo tường
để tìm đến cánh cửa gỗ. Khi mò thấy nắm tay cửa đã nóng bỏng vì lửa
cháy, anh suýt nữa reo lên thành tiếng.
Phương Mộc kéo mạnh, mở tung cánh cửa gỗ, trong phòng bếp
khói đỡ mù mịt hơn chút, vẫn có thể lờ mờ nhận ra cánh cửa sắt ở phía
đối diện. Phương Mộc lao tới trước cánh cửa sắt, kéo thật mạnh, trong
lòng bỗng lạnh toát.
Cánh cửa đã bị khóa chặt.
Phương Mộc không thể gắng gượng được hơn nữa, anh ngồi phịch
xuống đất.
Thế là chấm hết.
Thi thể Đinh Thụ Thành nằm nghiêng trên nền nhà, cánh tay phải
bị đè bên dưới, đầu hơi nghiêng, trông rất gò bó. Nhưng Đinh Thụ Thành
đã không còn cảm giác được nữa, không biết có nên cảm thấy may mắn
về điều này. Khói liên tiếp xộc vào căn phòng bếp qua cánh cửa mở
toang. Phương Mộc nhìn thi thể Đinh Thụ Thành trước mắt càng lúc
càng nhạt nhòa, trong lòng lại dần thấy yên bình hơn.
Dừng lại ở đây thôi, tôi đã cố hết sức rồi.
Xin lỗi nhé, anh Hình.
Xin lỗi nhé, Hình Na.