TÂM LÝ TỘI PHẠM - Trang 1514

Phương Mộc quay đầu nhìn theo phản xạ tự nhiên, chỉ thoáng thấy

bím tóc dài, tiếp đó, nghe thấy rầm một tiếng, cánh cửa phòng sập lại.

Phải đến mười phút sau, bà quả phụ họ Thôi mới quay vào, vẻ mặt

ngơ ngác. Phương Mộc hỏi: "Cô Thôi, trong nhà cô còn có người nào
nữa à?"

"Gì cơ?" Bà Thôi dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó, "À, con

gái tôi. Cậu ăn xong chưa?"

"Cháu ăn xong rồi!" Phương Mộc vội nói: "Cảm ơn cô, cô tiếp đón

chu đáo quá."

Bà quả phụ họ Thôi dường như không có tâm trạng để nói những

lời khách sáo, bà nhanh chóng dọn dẹp bàn ăn.

"Cậu đi nghỉ sớm đi, sáng sớm mai còn lên đường."

Đêm khuya, tất cả mọi vật trong thôn Lục Gia đều bình lặng, thỉnh

thoảng có tiếng chó sủa từ xa vọng tới, khiến màn đêm càng trở nên tĩnh
mịch.

Phương Mộc nằm trằn trọc trên giường, mặc dù đã mệt rã rời vì cả

ngày đi lại vất vả, nhưng những khúc mắc trong lòng mỗi lúc một lớn
hơn.

Nhìn bề ngoài, đây chỉ là một ngôi làng rất đỗi bình thường, hơn

nữa lại ở một nơi hẻo lánh, đáng lí ra, đời sống vật chất ở đây không thể
quá cao. Nhưng cho đến giờ, tất cả những người của thôn Gia Lục mà
Phương Mộc đã tiếp xúc, từ Lục Hải Thao đến bà quả phụ họ Thôi, điều
kiện ăn mặc, chỗ ở và đồ dùng đều rất tốt. Ngược lại, người đứng đầu
thôn - trưởng thôn Lục Thiên Trường xem ra lại nghèo nhất.

Ngôi làng này dựa vào đâu để có được mức sống cao như vậy?

Lục Thiên Trường nghèo thật, hay là giả vờ để che giấu?

Nếu là giả vờ, thì ông ta muốn che giấu điều gì?