TÀO THÁO - THÁNH NHÂN ĐÊ TIỆN TẬP 1 - Trang 481

Mệnh trời làm thiên tử mời trao.

Nhà Chu chẳng rạng rỡ sao?

Hay là thiên mệnh xiết bao hợp thời?

Hồn Văn vương lắm hồi thăng giáng;

Bên Ngọc hoàng xán lạn vô cùng!

*

Văn vương như cố gắng hoài;

Cho nên tiếng tốt lâu dài chẳng thôi.

Vương nghiệp nhà Chu, trời ban thưởng;

Con cháu Văn vương hưởng dồi dào.

Văn vương con cháu trước sau;

Làm vua đích thứ nối nhau trăm đời.

Phàm Chu triều những người quan chức;

Há đời đời chẳng rất hiển vinh?

*

Đời đời chẳng hiển vinh sao?

Cơ mưu kính cẩn xiết bao gắng lòng!

Hiền sĩ đẹp lại đông dường ấy;

Nước Văn vương đầy rẫy sinh vào.

Nước này hiền sĩ dồi dào;

Để làm rường cột Chu triều cậy trông.

Được hiền sĩ rất đông thế ấy;

Lòng Văn vương mới thấy bình yên.

*

Văn vương ân đức sâu xa;

Ôi ngài kính cẩn mãi mà chẳng thôi.

Lớn lao thay mệnh trời giao phó;

Thu phục liền con cháu Thương Ân.

Nhà Thương con cháu xa gần;