TÊN TÔI LÀ ĐỎ - Trang 430

TÊN TÔI LÀ ĐỎ

TÊN TÔI LÀ ĐỎ

Orhan Pamuk

Orhan Pamuk

www.dtv-ebook.com

www.dtv-ebook.com

Chương 43: Người Ta Gọi Tôi Là "Zeytin"

Chương 43: Người Ta Gọi Tôi Là "Zeytin"

Trước buổi cầu kinh ban tối, có tiếng gõ ngoài cửa, tôi liền mở ra mà

không làm nghi thức gì: Đó là một trong những bộ hạ của Chỉ huy Ngự lâm
quân, một thanh niên sạch sẽ đẹp trai, vui vẻ và ra dáng. Ngoài giấy và một
tấm bảng viết, anh ta còn cầm theo một cây đèn dầu, nó tạo thêm bóng tối
trên khuôn mặt anh ta hơn là soi rõ nó. Anh ta lẹ làng thông báo tình hình
cho tôi: Quốc vương chúng tôi đã công bố một cuộc thi cho các nhà tiểu
họa nhằm tìm xem ai có thể vẽ ngựa đẹp nhất trong thời gian ngắn nhất. Tôi
được yêu cầu ngồi ngay xuống sàn, đặt giấy trên tấm bảng rồi để bảng lên
đùi và thể hiện thật nhanh con ngựa đẹp nhất thế gian vào khoảng trống
định sẵn trong khuôn khổ trang giấy.

T

Tôi mời vị khách vào nhà. Tôi chạy đi lấy mực và cây cọ tốt nhất của

tôi, làm bằng lông ngắt từ tai con mèo. Tôi ngồi xuống sàn và lạnh cứng
người! Liệu cuộc thi này có phải là một âm mưu hay thủ đoạn mà sau cùng
tôi sẽ phải trả giá bằng máu hoặc cái đầu mình? Có thể lắm! Nhưng chẳng
phải mọi bức minh họa huyền thoại của các lão họa sư ở Herat đều được vẽ
bằng những nét điêu luyện chạy giữa cái chết và cái đẹp đó sao?

Lòng tôi tràn ngập khát khao muốn minh họa, tuy tôi hơi sợ phải vẽ

chính xác giống như các lão họa sư, và tôi tự kìm mình lại.

Nhìn vào tờ giấy trắng, tôi ngồi im để hồn tôi có thể gạt bỏ được nỗi sợ

hãi. Tôi phải tập trung hết mực vào con ngựa đẹp đẽ mà tôi sắp thể hiện; tôi
phải huy động mọi sức mạnh và khả năng tập trung của mình.