THÁM TỬ KỲ DUYÊN - Trang 110

- Hừ, chỉ bị trầy xướt nhẹ thôi.

Khôi Nguyên xắn ống quần em xuống, chắc anh ấy rất vui, mặc dù

gương mặt không hề tỏ ra biểu hiện như vậy; nhưng em cảm nhận được.

- Vậy là tôi có thể đi lại được hay sao?

- Cô cứ thử xem sẽ biết.

Em liền đứng lên, không mấy khó khăn đã đi lại được bình thường; dù

có hơi đau rát ở đầu gối nhưng xem ra mọi thứ đều ổn.

- Rõ ràng là cô chẳng bị gì nghiêm trọng cả, vậy mà cứ làm quá lên. Còn

hành tôi phải vác theo cô nặng như bao xi măng vậy; đúng là kiếp trước tôi
nợ cô thật rồi.

- Hi hi, anh nói đúng á. Vì nợ tôi cho nên lo mà phục vụ tôi cho tốt vào

mà xóa nợ.

Em trêu anh ấy.

- Tôi có lời khuyên cho cô đấy!

- Nói xem nào?

Em nhướng mày hỏi ảnh.

- Giảm cân đi thôi. Đà này, không chóng thì chầy, cô sẽ thành heo đấy.

Khôi Nguyên nói. Gương mặt anh ấy tỉnh như ruồi.

- A, anh dám…

Em chau miệng bực bội.

- Đồ vô duyên, có biết nói chuyện với phụ nữ đó là điều tối kị không hả?