THÁM TỬ KỲ DUYÊN - Trang 276

- Ông giám đốc và con gái ông ấy có vẻ thần tượng anh quá nhỉ?

- Chắc do ông ấy nhớ ơn tôi đã cứu con gái ông ấy đó thôi.

- Anh cũng thích nghe dương cầm sao?

- Cô biết rồi còn gì, tôi là một cây mê nhạc cổ điển.

- Nhắc tới âm nhạc tôi mới nhớ…

- Nhớ gì kia?

- Chuyện anh Bo con của ông Ca Lạy bị ma ám.

- Cô tin vào sức mạnh đó sao?

- Ừm, tôi tin. Cho nên lát nữa anh phải chở tôi đến một nơi.

- Đến đâu?

- Không nói, đi rồi sẽ biết.

Mình làm vẻ mặt thần bí.

- Chà chà, cô có tài bắt chước đấy nhỉ?

- Không phải bắt chước, đây gọi là gậy ông đập lưng ông. – Nói rồi

mình đánh nhẹ lên lưng ảnh, - còn chờ gì nữa mà không đi! – Mình bắt đầu
học theo cách nói chuyện của Khôi Nguyên.