THÁM TỬ KỲ DUYÊN - Trang 46

Khôi Nguyên khi quan sát biểu hiện của em, ảnh bất ngờ đặt tay lên vai

em an ủi:

- Thôi mà, chuyện xảy ra cũng đã lâu rồi. Việc bây giờ cô cần làm là hãy

sống cho thật tốt, để ba mẹ cô được yên lòng.

- Cám ơn anh!

---

- Xong rồi đấy! - Khôi Nguyên lấy khăn mù xoa lau tay.

- Có chắc là khi gặp sự cố gì, tôi chỉ việc rung chuông là anh sẽ có mặt?

- Chắc.

- Vậy thì tôi yên tâm rồi.

---

12h đêm,

- Có nhất thiết phải như vậy không? - Em hỏi lại anh ấy.

- Phải. - Anh ấy đáp gọn lỏn.

- Tôi vẫn còn băn khoăn khó hiểu, tại sao cứ phải đi vào cái “giờ linh

thiêng” này?

- Câu trả lời nằm trong câu hỏi của cô rồi đấy! Chỉ hai chữ thôi: “linh

thiêng”.

Em kinh ngạc nhìn anh ấy.

- Cô vẫn chưa hiểu sao?