THÁM TỬ KỲ DUYÊN - Trang 71

- Hả? có khi nào lại vậy.

- Rồi cô sẽ biết thôi, cứ tin tôi đi.

Tụi em trở lại căn nhà trên đồi trà, vừa đi vừa nói chuyện.

Khôi Nguyên nói:

- Lần này, xém bị làm mồi cho con Rott, nhưng cũng thu hoạch được

một thông tin vô cùng đáng giá.

- Thông tin gì cơ? -Em hỏi.

- Cô không nghe mụ yêu tinh nói sao?

- Không.

- Ôi, có một trợ lý như cô thật rách việc.

- Hì hì! - Em cười trừ.

- Lúc nãy, bà ta có nói căn nhà và cả khu đồi trà là của bà ta.

- Đúng rồi. Hèn gì không ai bén mảng đến.

- Điều đó lại càng làm tôi thấy khó hiểu. - Khôi Nguyên đứng lại, một

tay khoanh trước ngực, một tay bấm chóp mũi (cử chỉ đặc biệt của anh ấy
mỗi khi tập trung suy nghĩ)

- Tôi có thấy gì khó hiểu đâu?

- Ngọc Diệp! - Khôi Nguyên bỗng gọi tên em.

- Tôi nè. - Em đáp lại.