THÁM TỬ KỲ DUYÊN - Trang 97

- Ồ, không phải.

Em cũng nhìn bàn thờ. Bất ngờ la lên:

- A, không phải bà Hiền.

Những ánh mắt ngạc nhiên nhìn vào tụi em.

Thắp nhang xong, Khôi Nguyên kéo tay em ra ngoài.

---

- Ôi, thật là ngớ ngẩn mà.

Khôi Nguyên nói sau khi đã ra khỏi rạp.

- Tôi biết lúc này mà cười thì thật là tệ, nhưng nói thật chúng ta giống

như những thằng hề vậy.

- Đi thôi!

- Đi đâu? - Em hỏi.

- Vào nhà bà Hiền chứ còn đi đâu nữa.

- Nhưng nhà bà ấy ở đâu mới được chứ?

- Chẳng phải ông cụ đã chỉ rồi sao.

- Ông ta chỉ bậy bạ mà.

- Không đâu, ông cụ chỉ đúng đó, chúng ta mới bậy bạ.

- Là sao?

- Nhà bà Hiền nằm ngay bên cạnh. - Anh ấy đáp.