THÁNH TÔNG DI THẢO - Trang 119

Thơ vịnh răng mòn, sẵn đợi hồng lăng

bánh ngọt; (31)

Tụng khen răng trẻ, lại thêm hoàng phát

tuổi cao. (32)

May ra:

Gốc thêm vững,

Chân thêm sâu,

Trên thì tóc mây phủ kín,

Dưới thì nguyên khí dồi dào,

Bạn cùng tam thọ, (33)

-----

(31)Bánh Hồng Lăng: bánh phong bằng lụa đỏ. Đường Hy Tông ăn

bánh hồng lăng, nghe tin có tiệc yến các ông nghè ở Khúc Giang, sai đem
cho mỗi người một phong. Từ Dần là Tiến sĩ, lúc về già móm răng, bị các
bạn trẻ chế giễu, có vịnh câu thơ rằng:

Mặc khi lão khuyết tàn xa xỉ,

Tàng khiết hồng tăng bỉnh đạm lai.

Tạm dịch:

Đừng chê lão móm mòn răng,

Đã từng ăn bánh hồng lăng trở về.