THIỆN LƯƠNG TỬ THẦN - Trang 435

Nhờ sự việc xảy ra tại Đề Lỗ thần miếu mà ấn tượng của A Ngốc về

Huyền Nguyệt đã cải thiện, trong tiềm thức hắn sớm đã xem Huyền Nguyệt
là hảo bằng hữu của mình, cảnh giác nhìn 4 phía một chút nói:

- Thanh kiếm này là thúc thúc truyền thụ cho ta, người không cho ta nói

cho người khác, bởi vì thanh kiếm thật sự rất tà ác, tên của nó là Minh
Vương kiếm.

Huyền Nguyệt nghe được Minh Vương kiếm ba chữ thất kinh nói:
- Cái gì? Minh...
Nàng vừa mới nói một chữ đã bị A Ngốc bưng kín miệng. A Ngốc vội la

lên:

- Ngươi làm gì? Vừa mới hứa là không nói cho ai.
Huyền Nguyệt trong mắt kinh mang dần dần thu liễm, bàn tay nhỏ bé

chỉ chỉ đại thủ A Ngốc đang che miệng mình, A Ngốc ngẩn người, lúc này
mới cảm giác được sự ướt át của đôi môi anh đào. Hắn mặt đỏ lên, vội vã
buông tay, có chút xấu hổ nói:

- Xin lỗi, Nguyệt Nguyệt.
Huyền Nguyệt thở hổn hển nói:
- Đáng ghét, ngươi muốn ta nghẹn chết sao?
Bên này động tĩnh quá lớn, đám người Nguyệt Ngân liền nhìn lại, Miêu

Phi có chút ghen ghét nói:

- A Ngốc, ngươi không nên khi dễ Huyền Nguyệt muội muội a! Nếu

không, chúng ta không tha cho ngươi.

Nguyệt Cơ hì hì cười, nói:
- Miêu phi, người ta liếc mắt đưa tình với nhau, ngươi đố kỵ sao?
Huyền Nguyệt mặt đỏ lên, đấm đấm A Ngốc nói:
- Đều tại ngươi, ngươi xem, bọn họ ai cũng giễu cợt ta, bồi hoàn cho ta

đi, như thế nào bồi hoàn cho ta đi.

A Ngốc nhất thời trợn mắt há mồm nhìn Huyền Nguyệt:
- Ta, ta đã là người hầu của ngươi, ta như thế nào có thể bồi hoàn cho

ngươi?

Vạn Lý ha ha cười nói:
- Ngươi đem chính mình bồi hoàn cho nàng không phải là được sao.