Nham Lực khó hiểu hỏi:
- Này, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? A Ngốc huynh đệ, tên tiểu tử đó
cũng không có gì đặc biệt, sao ngươi lại có thể bại dưới tay hắn chứ?
A Ngốc cùng Nham Thạch nhìn nhau cười, nguyên lai, sau khi Côn
Bằng giành chiến thắng, Nham Thạch cảm thấy trong lòng dị thường khó
chịu, hắn rõ ràng hiểu được một đôi tình nhân bởi vì thân phận bất đồng mà
không cách nào kết hợp thì thống khổ như thế nào. Cho nên, ngay khi biết
A Ngốc được quyền chọn tân nương, hai người đã định ra kế hoạch này, A
Ngốc cố ý kiêu ngạo khiêu khích Á Liễn Tộc nhân, cuối cùng lại bại bởi A
Cổ Đê, hảo hảo thành toàn cho hắn cùng Lan Dĩnh. Trong Á Liễn Tộc cũng
chỉ có Lan Dĩnh thông minh là nhận ra được.
- Ủa, Nham Thạch đại ca, Nguyệt Nguyệt đâu rồi?
Nham Thạch vỗ vỗ đầu mình, vội la lên:
- A! Không tốt, A Ngốc, ngươi nhanh đi tìm Huyền Nguyệt đi, khi
ngươi chọn Lan Dĩnh, nàng liền khóc chạy đi. Xem ra, tiểu nha đầu này đối
với ngươi thật sự sinh lòng ái mộ a. Nguyệt nguyệt là cô nương tốt, ngươi
không được phụ nàng đó!
A Ngốc không phải có thể hiểu hết được lời Nham Thạch nói, nhưng
nghe đến Huyền Nguyệt chạy đâu mất, nhất thời hoảng sợ, thất thanh nói:
- Cái gì? Nguyệt Nguyệt khóc chạy? Nàng..., ta..., haiz……
Hỏi nhanh phương hướng Huyền Nguyệt rời đi, A Ngốc nóng lòng như
lửa đốt, liều mạng đuổi theo. Hắn biết Huyền Nguyệt khóc, trong lòng đau
như đao cắt, vừa đuổi theo vừa thì thào:
- Nguyệt Nguyệt, ngàn vạn lần đừng xảy ra việc gì a!
Hắn chạy như điên không ngừng nghỉ, thẳng một mạch đến ốc đảo mới
ngừng lại, thở dốc nhìn bốn phía, nhưng chẳng thấy thân ảnh Huyền
Nguyệt đâu.
A Ngốc lo lắng vạn phần, bỗng nghe thấy tiếng khóc không xa truyền
đến, đúng là thanh âm của Huyền Nguyệt. A Ngốc trong lòng vui vẻ, lần
theo tiếng khóc mò tới, qua một lều vải, rốt cuộc cũng phát hiện thân hình
nhỏ nhắn của Huyền Nguyệt, nàng ngồi phía sau lều vải, đối mặt với ốc
đảo, hai tay ôm chân đang khóc tu tu, nhìn thân ảnh nhỏ gầy cô đơn A