THỜI GIAN ĐỂ SỐNG VÀ THỜI GIAN ĐỂ CHẾT - Trang 272

- Không biết, nhưng hình như bộ đồ dân sự này gây ra đủ mọi sự rắc rối

trên đời này. Em đã đi xin giấy má chưa?

- Đâu vào đấy cả rồi. Nhân lúc nghỉ trưa em làm hết các đơn xin.

- Làm hết cả à? Thôi chết, thế thì chậm quá.

Elisabeth kinh ngạc nhìn y.

- Tại sao lại chậm quá.

- Chẳng tại sao cả? Thình lình anh thấy sợ, có lẽ mình tính sai. Có thể

làm rắc rối cho em.

- Cho em à? Tại sao thế?

Graber ngập ngừng:

- Anh nghe nói Mật vụ đâu họ cũng nhúng mũi vào được cả. Tốt hơn hết

là không nên ló mặt ra.

Elisabeth dừng lại:

- Người ta còn nói gì nữa không?

- Không. Anh sợ rắc rối, thế thôi.

- Anh nghĩ rằng người ta sẽ bắt em vì em muốn lấy chồng à?

- Không, không phải thế.

- Thế thì sao? Anh nghĩ rằng họ có thể khám phá ra cha em ở trại tập

trung?

- Cũng không phải. Họ thì họ biết. Nhưng để nguyên đừng làm cho họ

chú ý tới thì có lẽ không sao. Không thể nào biết trước được phản ứng của