nhàn tản cho cá ăn, ngoại trừ việc gã áo trắng này không có chút sợ hãi và
vô cùng tự tin ra thì Độc Cô Tuyệt cũng không thể nghĩ được lý do nào
khác.
Sóng nước cuồn cuộn xoay tròn, những con cá thi nhau phóng mình lên,
tranh giành miếng thịt tươi kia.
Những con cá màu vàng óng ánh tung mình nhảy lên cao cao trên mặt
hồ, dưới những tia nắng bình minh chiếu rọi, toàn thân chúng nó tỏa ra một
tầng sáng vàng rực rỡ, nhìn qua trông cực kỳ tươi đẹp.
Nhưng ngay trong khung cảnh đẹp đẽ như thế, khóe mắt Độc Cô Tuyệt
liếc thấy, loài cá vàng tươi to cỡ bàn tay không rõ tên gì kia, trong cái
miệng chúng đang há to lại lộ ra dày đặc những chiếc răng nanh trắng
nhởn, trong lớp sáng vàng đó ngấm ngầm tỏa một sự âm trầm, rét lạnh và
sự lợi hại đến đáng sợ.
Độc Cô Tuyệt tức thì trợn ngược hai mắt lên, đây là thứ quái gì kia chứ?
Lúc này Vân Khinh cũng đã nhìn thấy, cô không nén được sự khiếp sợ
trong lòng mà trừng mắt nhìn.
Chàng trai áo trắng ngồi trên lưng rùa cũng không ngó ngàng gì tới hai
người, gã kéo một con dê nhỏ bị trói chặt từ sau lưng ra, dùng dao rạch một
vết trên mình con dê, rồi cầm lấy chân chú dê con, nhúng nó vào trong
nước.
Con dê còn sống ngay tức thì giãy dụa dữ dội, khiến cho mặt nước xung
quanh lan tràn một màu đỏ tươi.
Sóng nước cuộn trào, trong nháy mắt vùng nước xung quanh chỗ gã
thanh niên ngồi gợn sóng mãnh liệt. Những con cá vàng lại tranh nhau
phóng tới, sắc máu tươi nhanh chóng lan ra khắp vùng nước xanh biêng
biếc, giống hệt một đóa hoa đỏ rực nở rộ giữa hồ nước trong xanh này.
Không chờ Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt nhìn kỹ xem chuyện gì đang
xảy ra thì đột nhiên gã khoác áo choàng trắng thu tay lại.
Vân Khinh đưa mắt nhìn con vật trong tay gã áo trắng kia, ngay tức thì
khuôn mặt cô chợt biến sắc. Trong tay gã chẳng còn con dê nào cả, giờ đây
nơi đó chỉ còn lại một bộ khung xương, chính là bộ xương trắng nhỡn của
con dê con kia. Nếu không phải tay y vẫn còn nắm đôi chân tươi sống của