THÚ PHI - Trang 1187

Vân Khinh không kịp nghĩ nhiều, rạch một kiếm trên bàn tay của Độc

Cô Tuyệt nặn máu độc ra ngoài, đồng thời ép cánh tay trái Độc Cô Tuyệt
lại để ngăn cản máu độc lưu thông lên trên.

Nhưng tại nơi mũi kiếm rạch một đường kia vốn không có máu đen chảy

ra, chỉ là một màu đỏ tươi, một màu đỏ thắm rực rỡ như bình thường, nghĩa
là không có độc, sao có thể như vậy?

Đáy mắt Vân Khinh tràn đầy kích động và lo lắng, không thể nào, nếu

không phải bị trúng kịch độc thì với một người kiên cường như Độc Cô
Tuyệt, những chất độc bình thường sao có thể làm cho hắn biến thành bộ
dáng như vậy chỉ trong khoảnh khắc thế được. Cô chưa quên khả năng chịu
đựng của Độc Cô Tuyệt kiên cường đến nhường nào. Nếu không phải đau
đớn quá mức không thể chịu đựng được thì sao hắn có thể kêu thành tiếng
và có bộ dạng như thế.

“Tuyệt, Tuyệt.” Cô quay người ôm lấy thân thể đang ngã xuống vì

không chống đỡ nổi của Độc Cô Tuyệt. Trong mắt Vân Khinh lần đầu tiên
lộ ra sự lo lắng và sợ hãi không thể che giấu.

Ngã vào người Vân Khinh, thân thể Độc Cô Tuyệt bắt đầu co rút không

ngừng, toàn bộ gương mặt vặn vẹo, hai hàm răng cắn chặt vào nhau, dùng
hết sức nghiến chặt lại để ngăn tiếng gào thét phát ra vì đau đớn quá mức,
đầu ngón tay đâm sâu vào trong da thịt.

Đau, toàn bộ xương cốt, chân tay giống như có ngàn vạn cây kim châm

vào, lục phủ ngũ tạng bị khuấy động đến long trời lở đất khiến hắn quay
cuồng, như có một ngọn lửa đang thiêu đốt. Tuyệt của cô rốt cuộc đã trúng
kịch độc gì?

Vân Khinh ôm chặt lấy Độc Cô Tuyệt, hai mắt đỏ ửng, vội vã lần tìm

thuốc giải Độc Cô Tuyệt vẫn luôn mang theo trong đai lưng, cũng không
cần nhìn là bao nhiêu đã đổ hết vào miệng hắn.

“Sao rồi, sao rồi? Còn đau không, có chỗ nào không tốt nữa không?” Sự

hoảng sợ tột cùng bao trùm khắp khuôn mặt Vân Khinh, cô vô cùng sợ hãi.

Không hề giảm bớt, vẫn đau đớn như trước.
Vân Khinh nhìn Độc Cô Tuyệt cắn răng cố gắng chống cự và chậm rãi

lắc đầu, trái tim như muốn treo ngược lên. Thuốc của Độc Cô Tuyệt đều là