cực phẩm trong cực phẩm nhưng lại không có tác dụng, vậy phải làm sao
đây?
Chất độc này nhất định là bị trúng ở trong cung thứ sáu, trước đó không
hề có, chắc chắn là sau khi rời khỏi nơi đó. Không được, không thể để cho
Độc Cô Tuyệt chết ở đây được, tuyệt đối không thể.
Cắn răng dùng toàn bộ sức lực, Vân Khinh ôm lấy Độc Cô Tuyệt chạy
về phía rừng núi phía trước.
Đặt Độc Cô Tuyệt đằng sau một tảng đá lớn, Vân Khinh ôm chặt lấy
hắn, nhìn khuôn mặt đang đau đến mức hoàn toàn không còn chút máu nào,
trắng bệch, nhăn nhúm nhưng lại kiên cường cắn răng chịu đựng không rên
lên một tiếng. Vân Khinh cắn chặt môi dưới, rồi hôn thật mạnh lên môi
Độc Cô Tuyệt.
“Chờ ta.” Nhẹ nhàng thốt ra hai chữ, Vân Khinh khẽ nói rồi đứng lên,
xoay người định đi vào bên trong cung điện màu đen kia.
Độc Cô Tuyệt bị trúng độc chỗ nào, chỗ đó nhất định có thuốc giải, nhất
định sẽ có.
Thân hình mới vừa chuyển động, tay cô bỗng bị một lực cực mạnh kéo
xuống, Vân Khinh vừa đứng lên chưa kịp lao đi, cả người kéo xuống ngã
vào lòng Độc Cô Tuyệt đang ngồi dưới đất.
“Tuyệt.” Vân Khinh vội vã đứng lên lao đi tiếp.
Đột nhiên Độc Cô Tuyệt nắm chặt tay Vân Khinh, cánh tay duỗi ra ghì
chặt cô vào lòng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nàng dám đi… Ta sẽ giết
nàng.” Chỉ nói có bảy chữ ngắn ngủn như thế nhưng lại làm cho thân thể
Độc Cô Tuyệt càng thêm run rẩy kịch liệt, khuôn mặt tái nhợt đến dọa
người, khiến người ta không thể nhìn gần.
“Tuyệt.” Mắt Vân Khinh đỏ ửng, xoay tay lại bắt được cánh tay Độc Cô
Tuyệt.
“Đừng nhúc nhích.” Siết chặt Vân Khinh vào trong ngực, Độc Cô Tuyệt
cúi đầu cắn một cái trên cổ Vân Khinh. Tuy là hắn đau nhưng sao hắn
không biết Vân Khinh muốn làm gì chứ, bên trong cung điện kia có nhiều
trùng độc như vậy, bọn họ có thể thoát ra là may mắn lắm rồi, giờ còn
muốn quay trở lại, không cho phép, tuyệt đối không cho phép.