THÚ PHI - Trang 1189

Cảm nhận được vòng tay của Độc Cô Tuyệt đang siết chặt lấy mình,

trong lòng biết rõ suy nghĩ của mình không thể gạt được Độc Cô Tuyệt.
Nhưng chẳng lẽ cô lại trơ mắt nhìn Độc Cô Tuyệt đi tìm cái chết, không,
không được.

Nước mắt trong suốt tràn đầy hai mắt, Vân Khinh vẫn để Độc Cô Tuyệt

cắn lên cổ mình, ngón tay chậm rãi đặt lên Phượng Ngâm Tiêu vĩ.

Đúng lúc này, cả người Độc Cô Tuyệt đột nhiên rung mạnh rồi run rẩy

không ngừng, hơi thở có cảm giác không ổn, một thứ gì đó tanh ngọt ứa lên
trong cổ họng, rồi trào ra văng lên cổ Vân Khinh.

“Tuyệt.” Vân Khinh hoảng hốt, ôm chặt lấy Độc Cô Tuyệt, sự tuyệt

vọng tràn đầy trên gương mặt không còn chút máu.

Nhưng ngay sau khi phun ra một ngụm máu tươi, cả thân người Độc Cô

Tuyệt lại co rút kịch liệt mấy lần rồi đột nhiên sau đó ngừng hẳn, không
còn run rẩy nữa.

Phản ứng này của Độc Cô Tuyệt khiến tim Vân Khinh như muốn ngừng

đập.

“Không sao.” Giọng nói cứng rắn như thép vang lên bên tai, Độc Cô

Tuyệt đang yên lặng đột nhiên vỗ vỗ phía sau lưng Vân Khinh lúc này đang
cứng ngắc, chậm rãi ngẩng đầu lên.

“Chàng … Sao…” Vân Khinh nghe thấy giọng nói của Độc Cô Tuyệt,

cảm giác được động tác của hắn, trong nháy mắt chợt dâng lên trăm mối tơ
vò, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của Độc Cô Tuyệt, giọng nói đứt quãng
không thành lời.

“Đừng sợ, ta không sao, không sao cả.” Độc Cô Tuyệt nhìn vẻ mặt tái

nhợt của Vân Khinh, cúi đầu hôn lên đôi môi đã bị Vân Khinh cắn đến ứa
máu, đau xót ôm chặt lấy cô.

Thực kỳ lạ, cơn đau đớn kia đến nhanh như vũ bão nhưng cũng biến mất

mau lẹ như thế, giống như nói không đau là thấy không đau, sao lại thế
này?

“Không sao rồi, không sao rồi.” Vân Khinh lo lắng sờ sờ lên mặt, tay

chân, thân thể của Độc Cô Tuyệt như muốn xác định lại là hắn thật sự
không việc gì chứ không phải cô hoa mắt.