THÚ PHI - Trang 1256

lực cũng rất mạnh, ngay cả Vân Khinh thực lực mạnh đến thế mà cũng
không chút dấu vết phản kháng.

“Hôm nay ở quan ải U thành không xuất hiện tình huống gì khác

thường, cũng không có người Nam Vực hay người bên ngoài ra vào.” Cung
Ngũ nhíu mày nói rất nhanh.

Thánh Thiên Vực đã sớm hạ lệnh, đối với những người không giống

người Nam Vực phải đặc biệt lưu ý. Bởi vậy lúc trước, tuy rằng đám người
Độc Cô Tuyệt đã giả dạng để vào U thành nhưng khi vừa vào thành đã bị
phát hiện, chính bởi vì hình dáng và khí chất không giống người Nam Vực.
Mà lúc này lại không phát hiện bất cứ thứ gì, chẳng lẽ là do người Nam
Vực làm? Hay là giả dạng thành người Nam Vực sao?

Thánh Thiên Vực nghe bẩm báo, sau giây phút cơ mặt run rẩy và tái

mét, rồi trên nét mặt chợt lóe qua sự tàn khốc. Đột nhiên y ngẩng đầu nhìn
vẻ mặt xanh mét của Phi Lâm và Đinh Phi Tình, khẽ nhắm mắt lại không
biết đang suy nghĩ gì.

Một lúc lâu sau, Thánh Thiên Vực trầm giọng nói: “Việc này không thể

truyền ra ngoài.”

“Rõ.” Cung Nhất lập tức nghiêm mặt đáp lại.
Thánh Thiên Vực cũng không cần đám người Phi Lâm cho y câu trả lời

thuyết phục, chỉ vào mấy tấm bản đồ trên án nói: “Nếu là người của thất
quốc, phải đi qua Dương thành mới có thể rời khỏi đây. Còn nếu không
phải là người của thất quốc, thì có thể đi qua lãnh thổ của Nam Vực vương.
Tổng cộng có hai con đường, ta sẽ truy kích từ phía bên trái, còn phía bên
phải ta cho các ngươi một vạn binh mã, đi đường hành động như thế nào, tự
các ngươi an bài cho thật tốt.” Dứt lời, y liếc mắt nhìn đám người Phi Lâm
thật sâu, khóe miệng tươi cười thực khó hiểu, xoay người bước ra ngoài.

Trong hoàng cung, Phi Lâm, Mộ Ải và Đinh Phi Tình nhìn nhau, không

ai nói gì chỉ cùng nhau bước nhanh ra ngoài điện.

Ngoài cửa sổ thời tiết thực ôn hoà, mùa xuân, quả là một thời điểm tốt

lành.

Trên con đường núi gập ghềnh, một nhóm người chở đầy hàng hóa nhìn

như thương nhân phóng ngựa chạy qua. Không bao lâu sau, một chiếc xe