THÚ PHI - Trang 1332

“Tránh ra.” Độc Cô Tuyệt sắc mặt xanh mét, vung một quyền đánh

thẳng về phía Mặc Ngân đang cản đường hắn. Mặc Ngân vốn không dám
động thủ với Độc Cô Tuyệt, nhưng trong tình huống này, y không động thủ
chẳng lẽ để cho Độc Cô Tuyệt đi ra ngoài. Lập tức cắn răng một cái, cũng
vung một quyền đối đầu lại với Độc Cô Tuyệt.

Mà lúc này, Tuyết Cơ ở bên cạnh mặt tái nhợt, Vân Khinh bị Nam Vực

vương bắt đi, làm sao có thể?

“Không đúng, Vân Khinh tuyệt đối không thể xảy ra chuyện này.” Nhìn

hai người vung quyền sắp đánh nhau đến nơi, Tuyết Lê vẫn với vẻ mặt sắc
lạnh nhìn Phi Lâm, đột nhiên lạnh lùng nói.

Tay vung lên, đã sắp nện xuống người Mặc Ngân, Độc Cô Tuyệt nghe

thấy vậy cũng thu tay lại ngay, xoay người nhìn về phía Phi Lâm đang ngồi
ở trên cái ghế dựa lớn màu đỏ kia, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã.

Hết sức nhàn nhã.
Nếu Vân Khinh thật sự gặp nguy hiểm, Phi Lâm tuyệt đối sẽ không có

dáng vẻ này, y là sư phụ của cô, sự quan tâm của y đối với cô cũng không
phải là giả, mà bây giờ y lại nhàn nhã như thế, chuyện này…

Tâm can Độc Cô Tuyệt luống cuống một chút rồi liền bình tĩnh lại, quan

tâm thái quá sẽ bị loạn, hắn đã phạm phải sai lầm này.

Lạnh lùng trừng mắt nhìn Phi Lâm, trong mắt Độc Cô Tuyệt sát khí

ngập trời, tay siết chặt lại kêu răng rắc.

Bên cạnh Tuyết Lê thấy vậy âm thầm thở nhẹ ra, cái gọi là ngoài cuộc

tỉnh táo còn trong cuộc u mê, chính là đạo lý này. Độc Cô Tuyệt và Tuyết
Cơ có mối quan hệ rất thân thiết với Vân Khinh, mà quá thân thiết dễ dẫn
đến sai lầm.

Phi Lâm thấy Độc Cô Tuyệt sát khí đầy người trừng mắt nhìn mình,

không khỏi nhíu mày cười cười sau đó chậm rãi nói: “Quả thật là bị bắt đi,
nhưng mà cũng phải chia ra là chủ động hay là bị động đã.”

“Nói rõ ngọn nguồn.” Độc Cô Tuyệt nghe vậy nhướng mày, trầm giọng

quát.

Lập tức, Phi Lâm cũng không thừa nước đục thả câu, đem sự việc đã

phát sinh dọc đường đi kể lại, nói hết cho Độc Cô Tuyệt nghe.