“Hu.. hu….” Không biết là ai bắt đầu, tiếng khóc nức nở dần dần lan
rộng ra, trong khoảnh khắc nơi nơi đều vang lên tiếng khóc, là tiếng lòng
chua xót, là sự hoảng sợ, pha lẫn trong đó là sự e ngại và hối hận, và là…
Nhiều cảm xúc phức tạp hòa lẫn vào trong tiếng khóc, một đám thanh
niên trai tráng thế mà bây giờ đứng ngồi trên mặt đất khóc lóc không ra
hình người.
Vân Khinh thấy vậy lắc đầu khẽ than một tiếng, chiến tranh thật quá vô
tình.
“Chúng ta đi thôi.” Phi Lâm vừa nhìn đám tàn binh bại tướng trước mắt,
vừa đưa mắt sang Vân Khinh, trầm giọng nói.
Vân Khinh nghe thấy vậy ngẩng đầu nhìn Phi Lâm, trong ánh mắt thâm
trầm kia Vân Khinh hiểu rõ suy nghĩ của Phi Lâm, bọn họ hợp tấu chống
địch để phá vây, việc này đã làm bại lộ thân phận của họ. Bây giờ nên nhân
dịp đội quân hai bên chưa giao chiến với nhau, chưa kịp vây kín chỗ này thì
nên nhanh chóng rời khỏi đây mới là thượng sách.
Đôi mày khẽ nhíu lại, nếu bọn họ đi rồi, những người này…
“Đi.” Phi Lâm vừa thấy vẻ mặt của Vân Khinh, chỉ nắm chặt lấy cánh
tay Vân Khinh, mang theo sự kiên quyết và cứng rắn.
Bây giờ bọn họ thừa dịp đêm tối rời khỏi đây thì may ra còn thoải mái
một chút. Nếu còn bận tâm đám tàn binh bại tướng trước mắt thì đi như thế
nào được chứ? Dù sao nơi này cũng có tới mấy ngàn người, muốn rời khỏi
đây trong im lặng thì đúng là nói dễ hơn làm.
Phi Lâm không phải là người không quả quyết, nếu y muốn giúp đỡ thì
việc gì cũng thuận lợi. Nếu y không muốn giúp thì dù toàn bộ đám người
này chết hết ngay trước mặt, y cũng chẳng hề nhăn mặt hay nhíu mày chút
nào.
Chỉ nói một chữ, Phi Lâm đã xoay người tóm lấy cánh tay Vân Khinh
nhảy lên con ngựa bên cạnh.
“Xin đừng bỏ chúng tôi lại, xin đừng bỏ chúng tôi lại.” Hai người vừa
mới quay người, một cậu thanh niên đứng gần Vân Khinh và Phi Lâm nhất
với khuôn mặt đầy máu, nhìn không ra tướng mạo sẵn có, thất tha thất thểu