Khinh đang hoảng loạn, cùng với Độc Cô Tuyệt đang dại ra. Sắc mặt bà ta
càng lạnh lùng nhưng đôi mắt lại nhuộm đẫm sự hưng phấn cùng cực.
Nghe thấy những lời Tuyết Lê, Vân Khinh hiểu ngay lập tức, âm thanh
là mệnh lệnh khống chế cổ độc, cho dù bịt kín tai Độc Cô Tuyệt, hắn vẫn
nghe thấy, bởi vì âm thanh chỉ khống chế cổ trùng trong người hắn.
Cắn chặt răng, ánh mắt Vân Khinh chợt trở nên kiên quyết, tuyệt tình,
không bịt tai Độc Cô Tuyệt nữa mà xoay người lại, năm ngón tay lướt
nhanh như gió trên Phượng Ngâm Tiêu vĩ, đôi mắt đỏ bừng cực kỳ phẫn nộ
nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Tuyết Lê gằn từng chữ: “Đúng, ta biết rất rõ, ta
càng biết rõ phương pháp giải độc.” Dứt lời, tay trái ấn mạnh trên dây thứ
hai của huyền cầm tấu lên âm vực cao. Âm thanh mệnh lệnh kia cô không
có cách nào ngăn cản, nhưng cô có thể giết người thi triển cốt cổ, khi đó
người bị cốt cổ khống chế sẽ được giải thoát, điều này tất cả mọi người ở
Nam Vực đều biết.
Huyền cầm đánh thẳng ra một đường nhưng lại chần chừ không xuống
tay được. Người trước mắt này là dì của cô, là chị em ruột thịt của mẹ cô, là
người thân thật sự của cô, cô không thể tha thứ cho sự phản bội và thủ đoạn
tàn độc của bà ta, nhưng nói cô tự tay giết chết dì của mình, cô…
Tuyết Lê nhìn khuôn mặt đầy sát khí của Vân Khinh đang trừng mắt
nhìn bà ta thì hừ lạnh một tiếng, chậm rãi nói: “Muốn giết ta sao? Cháu gái
ngoan của ta, chưa đăng cơ đã giết dì ruột, như vậy sẽ trở thành một kẻ đại
nghịch bất đạo, ngươi nói thử coi…” Tuy rằng bà ta chưa nói hết nhưng
hàm ý trong đó đã rất rõ ràng.
Người dân Nam Vực chất phác, việc giết huynh diệt đệ, giết hại người
thân, nhất định sẽ gây ra sóng to gió lớn.
“Ngươi cho là những chuyện xảy ra hôm nay, có thể truyền ra ngoài
được ư?” Mặc Ngân ôm tiểu công chúa trừng mắt nhìn Tuyết Lê, ánh mắt
đầy sát khí, phất phất tay ra phía sau. Vân Khinh không xuống tay được thì
đã có y, chỉ là một mụ Tuyết Lê, chẳng qua là nể mặt Vương hậu nên mới
giữ chút thể diện cho mụ ta. Hôm nay, tự mụ tìm đường chết, y quyết
không nể tình.