THÚ PHI - Trang 1692

giường nghe ngự y nói vậy lập tức nhíu mày nhìn chén thuốc giải Huyền
Tri chưa kịp uống.

“Tuyệt đối không có vấn đề, là thuộc hạ tự mình sắc thuốc và trông coi,

chắc chắn không xảy ra sơ suất gì.” Đôi mày Huyền Tri cũng nhíu lại sít
sao.

“Chẳng lẽ do cách phối chế thuốc giải có vấn đề?” Thu Điền cũng tỉnh

lại ở bên cạnh nghi hoặc nói: “Chuyện này quả rất kỳ lạ, chúng ta vốn
không thể nhận biết nó là chất độc gì, có lẽ lúc giải độc cũng không thể
dùng lý lẽ tầm thường mà suy đoán được.” Huyền Tri là thuộc hạ thân tín,
nếu không phải có người âm thầm ra tay, vậy thì chỉ có thể là phương pháp
phối chế thuốc giải của bọn họ sai lầm rồi.

Trong đáy mắt Tề Chi Khiêm hiện lên một ánh sắc lạnh, y lạnh lùng

nhìn lướt qua ngự y đang nơm nớp lo sợ kia, vị ngự y tóc bạc thấy vậy, tức
thì vội nói: “Thần tiếp tục đi nghiên cứu thuốc giải, đi ngay ạ.” Ông ta vừa
nói vừa gần như nghiêng ngả chạy ra ngoài.

“Loại độc này sao lại khó hiểu đến thế?” Tề Chi Khiêm lạnh lùng nhìn

vị ngự y vừa ngã vừa chạy ra, rõ ràng đã sắp giải hết nay lại đột nhiên nặng
thêm, nếu cứ tiếp tục dây dưa không dứt thế này thì tất cả lợi thế y giành
được ở Nam Vực đều mất sạch, nghĩ vậy đôi mắt Tề Chi Khiêm bắt đầu
nặng nề âm trầm.

Cơn gió lạnh thổi qua, rừng trúc nhẹ nhàng lay động như đang nhảy

múa, màn đêm chậm rãi buông xuống.

“Thiếu gia, người hoặc không xuống tay thì thôi, nếu đã muốn xuống

tay thì phải đúng trọng điểm, làm gì mà dở sống dở chết thế, người không
sợ phiền phức ư.” Trên con đường lớn ở Viễn thành, Cung Tứ dùng khuôn
mặt trẻ con bất mãn trừng mắt nhìn Thánh Thiên Vực phong thái tao nhã vô
song ở phía trước.

“Không phiền phức chút nào, chơi rất vui.” Thánh Thiên Vực dừng

bước trước một cái sạp nhỏ, cầm một chiếc mặt nạ đầy sắc màu, y thích thú
nâng chiếc mặt nạ lên xăm soi nghiên cứu, dung mạo tuyệt trần làm cho hai
cô nương ở cửa hàng bên cạnh hóa đá ngay tức thì.